2017 ~ PHAN NGỌC LỢI

Quảng Cáo Google Adwords

Quảng Cáo Google Adwords Để Tăng Doanh Số Bán Hàng Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Google Adwords

Làm Sao Website Bạn Thân Thiện Với Tìm Kiếm Google Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Facebook Ads

Tăng Like Hiệu Quả Và Đúng Khách Hàng Tìm Năng Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Facebook Ads

Làm Sao Bỏ Tiền Quảng Cáo Facebook Ads Hiệu Quả Nhất Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Trên Youtube

Làm Sao Để Tạo Cho Sản Phẩm Có Một Kênh Truyền Hình Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Mạng Xã Hội

Tạo Hệ Sinh Thái Cho Website Hotline: 0905-393-577

NGHĨ GIÀU LÀM GIÀU - CHƯƠNG 10: TÌNH DỤC

Bán Tỏi Đen Lý Sơn Online

Bán Tỏi Đen Lý Sơn Online

Tỏi Đen Lý Sơn

Tỏi Đen Cô Đơn 

Vua của các loại tỏi

Tăng cường đề kháng, phòng chống bệnh ung thư, tim mạch, tiểu đường,  
giảm cholesterol, giải độc gan, cải thiện chức năng tiêu hóa


NGUYÊN TẮC 30 TÔN VINH NGƯỜI KHÁC


Năm 1915, cả nước Mỹ hoảng loạn trước nguy cơ chiến tranh. Trong hơn 1 năm, các quốc gia châu Âu đánh nhau và gây ra những tổn thất về người và của ở mực độ chưa từng thấy. Hòa bình có tồn tại không? Không ai cí thể trả lời câu hỏi đó. Nhưng Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson quyết định thử thời cơ. Ông cử 1 phái viên sang tham vấn ý kiến của các nhà lãnh đạo châu Âu.

William Jennings Bryan, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, rất muốn đảm nhận trách nhiệm này. Ông thấy đây là 1 cơ hội thực thi chính nghĩa và có thể ghi danh vào sử sách. Tuy nhiên, Tổng thống Wilson lại bổ nhiệm 1 người khác. Đó là bạn thân và là cố vấn của Tổng thống: Đại ta Eward M. House. Ông House còn nhận 1 nhiệm vụ gay go hơn nữa là tìm cách báo tin tức khó chịu này cho Bryan mà không làm cho ông ta tức giận. Đại tá Huose kể lại trong nhật ký:

"Bryan rõ rang thất vọng khi nghe nói tôi sẽ sang châu Âu làm đặc phái viên hòa bình, ông nói chính ông đã lên kế hsót roạch làm điều đó... Tôi đáp lại rằng: "Tổng thống nghĩ sẽ bất tiện nếu để 1 người có địa vị quan trọng trong chính phủ như ông làm việc đó, vì việc này sẽ thu hút nhiều chú ý của dư luận và mọi người sẽ đặt câu hỏi tại sao ông lại phải đi xa..."

Các bạn có nhìn thấy ẩn ý của House không? House gián tiếp nói với Bryan rằng Tổng thống xem Bryan là vô cùng quan trọng đối với đất nước. Dĩ nhiên, Bryan rất hài lòng với hàm ý ấy bởi vì nó chứng tỏ mọi người, trong đó có Tổng thống, thấy được vai trò quan trọng của ông. 

Vốn khôn khéo và giàu kinh nghiệm, Đại tá House đã thực hành 1 trong những nguyên tắc quan trọng: Làm cho người khác cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc khi thực hiện điều mà bản thân mình mong muốn.

Woodrow Wilson cũng theo nguyên tắc này ngay cả khi ông mời Willian Gibbs McAdoo làm thành viên trong nội các. Đây là vinh dự cao nhất dành cho 1 công dân. Thế mà ông còn đưa ra lời mời theo cách khiến cho McAdoo cảm thấy mình quan trọng bội phần. Đây là câu chuyện theo chính lời của McAdoo: "Tổng thống nói rằng ngài đang thành lập nội các và ngài sẽ rất vui sướng nếu tôi chấp nhận ghế Bộ trưởng Tài chính. Cách nói của ngài khiến tôi có cảm giác rằng khi chấp nhận vinh dự này là tôi đã tặng cho ngài 1 ân huệ to lớn".

Không chỉ các chính khách và các nhà ngoại giao mới ứng dụng nguyên tắc này. Một người bình thường cũng có thể sử dụng nó 1 cách thật hiệu quả. Dale O. Ferrier ở Fort Wayne, Indiana, kể lại cách ông khuyến khích 1 cậu bé trở nên thích thú khi làm 1 công việc mà trước đây mà cậu cho là rất tẻ nhạt:

"Một trong những công việc buồn chán của Jeff là nhặt những quả lê rơi. Cậu không thích công việc này, và thường không làm hoặc làm với thái độ rất lơ là, bỏ sót rất nhiều quả. Một hôm tôi bảo cậu ta: "Này Jeff, chú bàn với cháu việc này, nếu cháu nhặt được 1 rổ đầy lê chú sẽ trả cháu 1 đô-la. Nhưng nếu sau khi cháu làm xong mà chú còn thấy 1 quả lê sót ở trong vườn, chú sẽ lấy của cháu 1 đô-la. Cháu có dám đánh cược với chú không?". Đúng như mong đợi, cậu bé nhặt không sót 1 quả lê nào. Chẳng những thế, tôi còn phải để ý xem chừng cậu có hái quả nào trên cây để làm đầy các rổ của cậu hay không".

Gunter Schmidt, học viên của chúng tôi ở Tây Đức, có 1 cô nhân viên trong cửa hàng thực phẩm rất lười biếng, không chịu dán nhãn giá trên các loại hàng hóa. Điều này làm cho khách hàng than phiền rất nhiều. Nhắc nhở hoặc đe dọa cô ta không đạt hiệu quả gì. Cuối cùng, Schmidt bổ nhiệm cô làm tổng quản trông coi giá cả của cửa hàng, cô sẽ chịu trách nhiệm định giá toàn bộ hàng hóa. Trách nhiệm và chức vụ mới này đã thay đổi hoàn toàn thái độ của cô. Từ đó cô rất quan tâm và thực hiện nhiệm vụ của mình rất tốt.

Câu chuyện này có vẻ hơi trẻ con. Nhưng đó cũng là điều mà người ta nói về Napoleon khi ông cho đúc 15.000 huân chương Bắc đẩu Bội tinh tặng các binh sĩ, phong 18 viên tướng của mình là "Thống chế Pháp" và gọi đạo quân của mình là "Đại quân". Napoleon đã bị chỉ trích đã tặng "đồ chơi" cho các dũng tướng dạn dày chiến trận. Napoleon đáp trả: "Tôi làm điều đó là bởi vì đồ chơi vẫn luôn chi phối con người".

Một người bạn của tôi bà Ernest Gent ở Scarsdale, New York, khó chịu vì những cậu bé cứ chạy bừa lên thảm cỏ của bà. Quát mắng, dỗ dành mãi vẫn không có tác dụng, bà nghĩ ra cách tặng cho đứa trẻ nghịch phá nhất trong đám 1 danh hiệu và cảm giác về uy quyền. Bà gọi cậu bé là "thám tử" và giao cho cậu trách nhiệm ngăn không cho bất kỳ ai chạy ngang qua thảm cỏ. Điều này đã giải quyết được vấn đề. "Thám tử" còn tuyên bố nung 1 miếng sắt đỏ và đe dọa in vào người bất kỳ thằng bé nào dám giẫm lên thảm cỏ.

Người lãnh đạo nên ghi nhớ những điều dưới đây khi phải thay đổi thái độ hay hành vi của những người mình quản lí:

1. Thành thực. Đừng hứa điều gì bạn không thể làm được. Hãy nghĩ đến lợi ích của nhân viên thay vì lợi ích của bản thân. 

2. Biết chính xác bạn muốn nhân viên thực hiện điều gì.

3. Thông cảm. Hãy tự hỏi nhân viên của mình thực sự muốn điều gì.

4. Xem xét những lợi ích mà nhân viên sẽ nhận được khi thực hiện điều bạn gợi ý, đề nghị.

5. So sánh những lợi ích này với những điều nhân viên yêu cầu.

6. Khi đưa ra yêu cầu, bạn nên trình bày dựa trên quan điểm quyền lợi của nhân viên.

Đừng quá ngây thơ nếu cho cho rằng chúng ta luôn nhận được sự hưởng ứng tích cực, thuận lợi khi chọn cách tiếp cận như trên. Nhưng, dù sao con người cũng dễ có xu hướng thay đổi thái độ nếu chúng ta làm cho người khác vui thích thực hiện điều mình được gợi ý. Dù hiệu quả chỉ 10% thì đó cũng là thành công rồi.

Gợi ý 1 điều gì đó thật khéo léo để người khác thực hiện là cả 1 nghệ thuật. Nếu chúng ta kiên trì rèn luyện và có sự quan tâm chân thành đến người khác, chúng ta sẽ làm được.

* Nhiệm vụ quan trọng nhất của con người là sống và mang đến cho mình cũng như những người xung quanh những giây phút thanh bình và hạnh phúc, đánh thức mọi khả năng tiềm ẩn trong họ và giúp họ vượt qua những khó khăn của cuộc sống.
- Dale Carnegie 
* Khi thực sự quan tâm và đủ kiên nhẫn để truyền đạt thì bao giờ chúng ta cũng nhận được những hưởng ứng tích cực và thu được kết quả tốt nhất.
- Charlotte Bronte

* Có những điểm cao trào trong cuộc sống, và hầu hết chúng đều đến từ sự khích lệ của 1 ai đó.

- George Adams
NGUYÊN TẮC 30:
TÔN VINH NGƯỜI KHÁC, LÀM CHO HỌ VUI VẺ THỰC HIỆN ĐỀ NGHỊ CỦA BẠN.


NGUYÊN TẮC 29 MỞ ĐƯỜNG CHO NGƯỜI KHÁC SỬA CHỮA LỖI LẦM


 Một người bạn của tôi bị vợ chưa cưới ép học khiêu vũ. Anh không thích điều đó và cũng chẳng hiểu học nó để làm gì. Chẳng có động cơ nào thôi thúc nên anh chàng 40 tuổi nọ tập tành mãi mà chẳng có tiến bộ gì. Cô giáo đầu tiên cáu gắt, chê anh thậm tệ. Anh biết cô nói thật nhưng chán cô và chán cả mình nên chẳng thèm học nữa. Người thứ 2 thì ngược lại: khen ngợi anh nhiều điều. Anh kể: "Có thể cô ấy đã nói dối, nhưng tôi vẫn thích điều đó. Cô bảo cách khiêu vũ của tôi hơi "ngồ ngộ" nhưng căn bản là đúng, chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh. Cô còn khen tôi "có ý thức bẩm sinh về nhịp điệu" và "trời sinh ra để khiêu vũ". Bấy giờ tâm trí tôi bảo tôi rằng, xưa nay tôi vẫn là 1 người khiêu vũ tệ hại, chắc chỉ vì tôi trả tiền nên cô phải nói vậy. Tuy nhiên từ tận đáy lòng, tôi vẫn muốn nghĩ có thể cô giáo đúng. Nhưng chính câu "có ý thức bẩm sinh về nhịp điệu" luôn âm thầm khuyến khích tôi cải thiện khả năng của mình. Và tôi đã thực sự khá hơn hẳn. Giờ đây tôi là tay khiêu vũ cừ khôi".

Nếu bạn bảo con cái, vợ hoặc chồng hay nhân viên của bạn rằng họ ngốc nghếch, vụng về hay bất tài... nghĩa là bạn đã hủy diệt hầu hết mọi động cơ để họ tiến bộ. Nhưng nếu ngược lại, bạn khuyến khích, làm cho sự việc có vẻ dễ dàng hơn, thể hiện sự tin tưởng rằng họ có năng khiếu nhưng chưa được phát triển thì họ nhất định sẽ cố gắng phát triển năng khiếu mà bạn đã phát hiện hay thậm chí là gán cho họ. 

Ông Clarence M. Jones, 1 giảng viên của chúng tôi ở Cincinnati, Ohio, kể chuyện cuộc đời của con trai ông đã thay đổi kỳ diệu như thế nào. Từ khi có niềm tin, mọi việc rất dễ dàng: "Cháu David biij tai nạn ô-tô năm lên 3 tuổi, bị tổn thương nặng vùng trán. Cháu học trong lớp học đặc biệt dành cho những học sinh chậm phát triển của trường Dallas. Mười lăm tuổi và học lớp 7 mà cháu không nhớ được bảng cửu chương, phải đếm trên đầu ngón tay và khả năng đọc rất kém. Tuy nhiên, cháu có 1 điểm tích cực là thích nghiên cứu radio và tivi. Cháu muốn trở thành 1 chuyên gia viễn thông. Tôi khuyến khích điều này và bảo với cháu rằng cháu cần học giỏi toán để có thể nghiên cứu về vô tuyến. Tôi quyết định giúp cháu trở nên thành thạo về mặt này. Chúng tôi có 4 bộ bài có những con số để học các phép cộng, trừ, nhân, chia. Nhiệm vụ đầu tiên của David là gọi đúng tên của những lá bài, hễ sai thì chúng tôi sửa và cháu phải đọc lại. Rồi chúng tôi luyện tốc độ. Tôi nói với cháu rằng khi cháu nói đúng tất cả các là bài trong vòng 8 phút thì việc học này sẽ chấm dứt. Điều này có vẻ như là 1 mục tiêu không tưởng đối với David. Đêm đầu cháu mất đến 52 phút, đêm thứ hai 48, rồi 45, 44, 41..., sau đó dưới 40 phút. Tôi khen ngợi cháu mỗi lần cháu giảm được thời gian. Mỗi lần cháu tiến bộ, cả 2 vợ chồng tôi ôm cháu, cả nhà nhảy khiêu vũ với nhau bằng những điệu nhảy vui nhộn. Vào cuối tháng ấy cháu nói tên mọi con số đúng hoàn toàn trong thời gian không đầy 8 phút. Khi cháu đạt được 1 tiến bộ nhỏ, cháu thường tự mình yêu cầu được làm lại để có thể tiến bộ hơn. Cháu đã phát hiện ra rằng việc học là dễ dàng và vô cùng lý thú.

Dĩ nhiên, kết quả là môn đại số của cháu tiến bộ nhảy vọt. Tôi và mẹ cháu vui mừng vô cùng khi lần đầu tiên cháu mang về nhà tấm giấy khen môn toán. Những thay đổi khác đến nhanh chóng không thể ngờ được. Việc đọc của cháu tiến bộ nhanh và chúng tôi bắt đầu kích thích các khả năng tự nhiên của cháu trong hội họa. Sau đó, thầy giáo khoa học giao cho cháu làm 1 mẫu vật trưng bày. Cháu chọn khai triển 1 loạt các mô hình rất phức tạp để chững minh kết quả của đòn bẩy. Điều này không những đòi hỏi về vẽ và làm mô hình mà cả về toán học ứng dụng nữa. Mô hình triển lãm của cháu được giải nhất trong hội thi khoa học của nhà trường, được đưa vào cuộc thi cấp thành phố và đã chiếm giải 3.

Đây là 1 cậu bé bị xem là "hỏng về não bộ". Nhưng từ khi cháu phát hiện ra rằng mình thực sự có thể học và làm được nhiều việc thì mọi việc thay đổi hẳn. Trước đây, mọi con đường đi đến tương lai học vấn tưởng như đều đã đóng lại với cháu. Thế mà lúc học tập tại trường đại học, cháu lại được bầu vào hội sinh viên vinh dự của trường Đại học quốc gia. Khi nhận ra việc học tập là dễ dàng thì toàn bộ cuộc đời của cháu đã thay đổi hoàn toàn".

* Chúng ta không thể dạy bảo ai bất cứ điều gì. Chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn bên trong con người họ.
- Galileo
NGUYÊN TẮC 29:
KHUYẾN KHÍCH, MỞ ĐƯỜNG CHO NGƯỜI KHÁC SỮA CHỮA LỖI LẦM.

NGUYÊN TẮC 28 CHO NGƯỜI KHÁC NIỀM TỰ HÀO,

Trong quyển Những kỉ niệm đời tôi với Maeterlinck (Souvenirs, My life with Maeterlinck), Georgette Leblanc kể về sự chuyển hóa kỳ diệu của 1 "nàng lọ lem" người Bỉ như sau:

" Một cô phục vụ ở khách sạn lân cận mang thức ăn đến cho tôi. Người ta gọi cô là "Marie rửa bát" vì cô bắt đầu nghề nghiệp của mình bằng công việc bị nhiều người coi thường này. Nhìn chung, dưới ánh mắt người đời, cô là 1 cô bé lọ lem đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Một hôm, khi cố mang đĩa mì ống tới cho tôi, tôi nói: "Marie này, ở cô có rất nhiều điểm đáng yêu, cô có biết không?". Marie đứng lặng trong giây lát, gần như ngưng thở. Sau đó cô đặt cái đĩa lên bàn và nói: "Thưa bà, cháu chưa nghĩ đến điều đó bao giờ". Cô không nói thêm điều gì nữa mà chỉ lặng lẽ lui ra. Từ ngày hôm đó, những thay đổi kỳ lạ bắt đầu xuất hiện ở cô gái thầm lặng ấy. Tin rằng mình có nhiều điều tốt đẹp mà mọi người chưa biết, cô bắt đầu chăm sóc gương mặt và dáng hình mình 1 cách kỹ lưỡng. Và rồi bao vẻ thanh xuân bị vùi lấp bấy lâu nay bỗng trỗi dậy trong cô. Hai tháng sau, cô báo tin sẽ kết hôn với người của ông bếp trưởng. Cô nói: "Cháu sẽ trở thành 1 quý bà! " rồi cô cảm ơn tôi. Tôi vô cùng cảm động khi nghĩ rằng chỉ với 1 câu nói ngắn ngủi ấy, tôi đã giúp cô thay đổi cả cuộc đời."

Georgette Leblanc đã cho "Marie rửa bát" niềm tin và động lực để vươn lên. Và Marie đã lấy niềm tin và động lực ấy làm điểm tựa để thay đổi cuộc đời mình.

Trong đời thường, cho người khác 1 thanh danh là quan trọng; nhưng phê bình 1 người mà vẫn giữ được danh dự cho người ấy còn quan trọng hơn gấp nhiều lần.

Chuyện kể rằng, 1 buổi sáng, nha sĩ Martin Fitzhugh ở Dublin, Ireland, bị bệnh nhân than phiền cái bình kim loại đựng nước súc miệng không được sạch sẽ lắm. Thực ra, người bệnh dùng cái cốc bằng giấy chứ không phải cái bình, nhưng rõ ràng để 1 vật kém vệ sinh trong phòng khám là điều không nên chút nào. 

Sau giờ làm việc, nha sĩ Fitzhugh viết 1 bức thư ngắn cho Brigit, người giúp việc thường đến văn phòng ông 2 lần mỗi tuần để dọn dẹp. Ông viết như sau:

Chị Bridgit thân mến!

Tôi ít khi gặp chị. Nên tôi nghĩ mình phải tranh thủ để cám ơn chị về công việc dọn dẹp rất tốt mà chị làm. Nhân tiện, tôi xin đề nghị thế này: Hiện tại, 2 giờ dọn dẹp, mỗi tuần 2 lần là quá ít, xin chị cứ tùy ý đến làm việc thêm 1 giờ nữa bất cứ lúc nào chị cảm thấy thuận tiện để làm những việc như lau chùi các bình, lọ, cốc... Dĩ nhiên, tôi sẽ trả thêm tiền ngoài giờ cho chị.

"Ngày hôm sau, khi tôi bước vào phòng làm việc", ông Fitzhugh kể, "bàn ghế láng bóng, còn ở phòng răng, mọi thứ - kể cả bình nước đều sạch sẽ, sáng choang và nằm ngay ngắn đúng vị trí của chúng.

Cố gắng này vượt xa những biểu hiện thông thường của chị. Mà chị cũng chẳng làm thêm 1 giờ nào hết. Chị muốn tỏ ra xứng đáng với sự tin cậy, lời khen ngợi của tôi".

Ruth Hopkins, cô giáo dạy lớp 4 ở Brooklyn, New York, phải đương đầu với 1 khó khăn lớn. Năm học này lớp của cô sẽ có Tommy, cậu học trò được xem là bất trị nhất nổi tiếng nhất trường. Thầy giáo lớp 3 của cậu luôn than phiền về cậu. Cậu không chỉ nghịch ngơm theo kiểu thông thường mà còn đánh nhau, trêu chọc bạn gái, ngang ngược với thầy cô. Mọi giáo viên đều nói rằng càng lớn cậu càng tệ hơn. Ưu điể duy nhất của cậu là khả năng tiếp thu nhanh và làm bài tập ở lớp rất nhanh.

Cô Hopkins quyết định đương đầu với "vấn đề Tommy" ngay lập tức. Sau khi chào các học sinh mới, cô khen từng em 1: "Rose à! Chiếc áo của em rất xinh", "Alicia này! Cô nghe nói em vẽ rất đẹp". Khi đến bên cạnh Tommy, cô nhìn thẳng vào mắt cậu và nói: "Tommy! Cô biết em là 1 người có tài lãnh đạo. Cô sẽ nhờ e giúp cô làm cho lớp này thành lớp giỏi nhất khối lớp 4 năm nay, được không?". Cô nhấn mạnh điều này trong những ngày đầu tiên bằng cách khen ngợi Tommy trong mọi việc cậu làm và rằng điều này chứng minh cậu là 1 học trò giỏi như thế nào. Có lời khen và danh dự này, cậu bé 9 tuổi ấy quyết tâm gìn giữ. Và quả thật, cậu đã không làm cô giáo và mọi người thất vọng vào cuối năm học đó. 

Gần như bất cứ người nào trên đời cũng đều như vậy chứ không chỉ là những cậu bé hay cô bé. Một cách đơn giản để đánh thức những đức tính tốt đẹp trong con người mình là tin rằng mình có ít nhất 1 đức tính tốt nào đó. Như thế, dù trên thực tế chúng ta chưa có nó thì sau đó, chúng ta sẽ hành xử như chúng ta đã có đức tính đó vậy.

* Nếu muốn khuyến khích 1 điều gì ở ai đó, bạn hãy làm như điều ấy chính là đặc điểm vượt trội của người đó. Họ nhất định sẽ nỗ lực phi thường để trở nên như thế.
- Dale Carnegie 

* Trong cách đối nhân xử thế, nếu ta đối xử với 1 người như thế nào thì anh ta sẽ trở thành người như thế ấy.
- Joham Wolfgang von Goethe
NGUYÊN TẮC 28:
KHEN NGỢI LÀM NGƯỜI  KHÁC SỐNG XỨNG ĐÁNG VỚI LỜI KHEN ĐÓ.

NGUYÊN TẮC 27 KHUYẾN KHÍCH NGƯỜI KHÁC


Pete Barlow là 1 người bạn cũ của tôi. Anh kiếm sống bằng nghề trình diễn xiếc thú và tạp kỹ. Tôi thích xem Pete huấn luyện những cô câu diễn viên bốn chân ngộ nghĩnh. Tôi để ý thấy rằng mỗi khi 1 con chó đạt được 1 tiến bộ, dù nhỏ, Pete luôn vỗ về khen ngợi và thưởng cho nó 1 miếng gì đó.

Điều này không có gì mới. Những người huấn luyện thú để làm xiếc từ bao thế kỉ nay đều làm thế. Nhưng tôi ngạc nhiên vì sao bao lâu nay chúng ta lại không sử dụng cách đơn giản và hiệu quả này để khuyến khích 1 con người? Tại sao chúng ta không dùng lời khen hay thay cho sự quở trách? Một tiến bộ dù rất nhỏ nhưng nếu được khuyến khích, từng chút 1, từng chút 1, nó sẽ lớn dần và đến lúc hóa ra 1 thành tựu to lớn.

Lời khen như tia nắng mặt trời, nó cần thiết cho muôn loài, trong đó có con người phát triển. Vậy mà hầu hết chúng ta luôn sẵn sàng sử dụng những làn gió lạnh như cắt để phê phán và thường ngần ngại khi tặng người thân của mình những tia nắng ấm áp từ những lời khen tặng. Ngẫm nghĩ kĩ, chúng ta sẽ thấy có những lời khen đã làm thay đổi hẳn cuộc đời của 1 ai đó.

Cách đây nhiều năm, có 1 cậu bé 10 tuổi làm việc trong 1 xưởng máy ở Naples. Cậu khao khát trở thành 1 ca sĩ nhưng ông thầy dạy hát đầu tiên của cậu đã dội 1 gáo nước lạnh vào niềm khao khát này. Ông nói: "Cậu không bao giờ có thể hát được đâu. Cậu chẳng có chất giọng gì hết. Giọng hát của cậu nghe cứ như là tiếng ếch ộp hay ễnh ương kêu". Thế nhưng, may mắn thay cậu bé khi trong đời cậu còn có 1 người mẹ. Người mẹ thương yêu của cậu tuy chỉ là 1 người đàn bà nhà quê nghèo khó nhưng luôn cổ động, khích lệ cậu. Bà luôn âu yếm bảo rằng bà tin cậu có thể hát được và hát hay. Người mẹ ấy sẵn sàng đi chân đất để tiết kiệm tiền cho cậu đi học nhạc. Sự khích lệ của người mẹ không được học hành cao nhưng tràn đầy lòng hy sinh, tình thương và niềm tin tưởng vào con đã làm thay đổi cuộc đời cậu bé. Cậu tên là Enrico Caruso. Say này, cậu đã trở thành ca sĩ hát nhạc kịch vĩ đại và nổi tiếng nhất của thời đại.

Chẳng phải tốn nhiều công sức mới làm cho người khác hạnh phúc hoặc thành công. Nếu bạn biết cách thì chỉ cần 1 lời động viên khích lệ, 1 lời khen đúng lúc cũng có thể tạo nên 1 nguồn động viên lớn lao cho người khác. Có thể, chúng ta sẽ làm được những điều vĩ đại mà chính chúng ta cũng không ngờ đến.

Vào đầu thế kỉ 19, 1 chàng thanh niên ở Luân Đôn có ước mơ cháy bỏng là trở thành nhà văn. Nhưng xem ra, mọi việc đều chống lại niềm khao khát này của cậu. Chưa học đến lớp 5, cha cậu vào tù vì không trả nợ được, nhiều lần cậu nếm trải sâu sắc nỗi khổ nhục của sự đói khát. Cuối cùng, cậu tìm được công việc dán nhãn các loại chai xi đánh giày trong 1 cửa hàng tồi tàn. Đêm đêm, cậu ngủ trong 1 cái kho cùng vợi 2 cậu bé khác. Cậu thiếu tự tin vào khả năng viết lách của mình đến nỗi chỉ dám sáng tác trong cảnh lặng lẽ của đêm đen để không ai biết mà cười cậu. Hết sáng tác này đến sáng tác khác bị các tòa báo và nhà xuất bản từ chối. Tưởng chừng cậu đã tuyệt vọng và phải từ bỏ giã ước mơ văn chương của mình. Thế nhưng trời không phụ lòng người, cuối cùng thành công đã đến khi 1 nhà xuất bản đã đồng ý tác phẩm của cậu và trả cho cậu... 1 si-linh. Niềm vui và tự hào dâng đầy tâm hồn cậu, không phải vì được trả 1 si-linh cho bài viết mà vì được khen tặng. Cậu sung sướng đến nỗi cứ đi lang thang khắp phố phường, nước mắt ràn rụa. Truyện cậu viết được in và xuất bản hẳn hoi. Đó chính là lời khen vả sự thừa nhận tài năng của cậu. Khát vọng sâu thẳm nhất trong bản chất con người cậu là lòng khao khát được đánh giá và công nhận đúng đắn đã được đáp ứng. Nếu không có sự khuyến khích này, hẳn cậu sẽ phải chôn chặt cuộc đời mình trong các xưởng đánh giày đầy chuột. Ngày nay, rất nhiều người trên thế giới biết đến cậu. Tên cậu là Charles Dickens.

Đôi khi, 1 lời khen ngợi, động viên được nói ra đúng lúc có tác động phi thường mà ngay chính bản thân người tạo ra lời khen ấy cũng không ngờ đến.

Một cậu bé khác ở Luân Đôn làm nhân viên trong 1 cửa hàng bán thực phẩm khô. Cậu phải thức dậy lúc 5 giờ sáng dọn dẹp cửa hàng, làm việc vất vả suốt 14 giờ trong ngày. Đây là công việc thuần túy tay chân và cậu ghét nó. Sau 2 năm, cậu không thể nào chịu đựng được nữa. Một buổi sáng thức dậy, không đợi ăn sáng, cậu cuốc bộ 15 dặm đi tìm mẹ, lúc đó đang giúp việc cho 1 gia đình giàu có, để nói lên suy nghĩ của mình. Sau đó, cậu viết 1 bức thư dài cho thầy giáo cũ của cậu, tâm sự rằng mình rất đau khổ, không muốn sống nữa. Người thầy an ủi và khuyến khích cậu, cam đoan rằng cậu thực sự thông minh và thích hợp cho những công việc còn tốt hơn thế. Ông sẵn sàng tìm cho cậu 1 chân giáo viên ở làng.

Người thầy đã thực hiện 1 nghĩa cử cao đẹp cho cậu học trò của mình. Lời động viên đúng lúc của ông thầy đã thay đổi cả tương lai cậu bé. Người thầy này đã góp phần tạo nên 1 nhân tài đặc biệt trong lịch sử văn học Anh. Bởi vì ngay sau đó, cậu bắt đầu viết và nhanh chóng trở thành tác giả của vô số những tác phẩm bán chạy nhất nước Anh, kiếm trên 1 triệu đô-la bằng ngòi bút của mình. Đó là H. G. Wells.

Từ kết quả của nhiều cuộc thí nghiệm, nhà tâm lý học B. F. Skinner kết luận rằng, lời khen luôn luôn khiến cho những hành vi tốt được tăng lên và những hành vi xấu giảm đi.

Trong rất nhiều gia đình, dường như hình thức giao tiếp chính của cha mẹ với con cái là quát mắng và la rầy. Rất nhiều trường hợp con trai trở nên tệ hơn chứ chẳng phải khá hơn chút nào sau mỗi lần bị đối xử như vậy. Các bậc cha mẹ không hiểu rằng điều mà con cái họ thực sự cần là lòng yêu thương và những lời nói chân thành. Lời động viên, khen ngợi đúng lúc hoặc lòng bao dung giúp họ vượt lên những lỗi lầm và nỗ lực cao hơn.

John Ringelspaugh ở Rocky, Bắc Carolina, quyết định sử dụng 1 vài nguyên tắc mà ông đã học được trong lớp của chúng tôi để giải quyết vấn đề này. Ông kể: "Chúng tôi quyết định thử khen ngợi, đánh giá cao chứ không nhắc lại lỗi lầm của con cái. Quả là không dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm sờ sờ trước mắt và cũng khó tìm được điều để khen. Nhưng chúng tôi rất quyết tâm và đã làm được. Qua vài ngày đầu tiên, lỗi lầm thường xuyên của các cháu lâu nay rõ ràng là thưa dần, rồi sau đó mất hẳn. Các cháu càng lúc càng tỏ ra xứng đáng với những lời khen của chúng tôi. Ở chúng đang hình thành ngày càng nhiều những hành vi đúng đắn và dĩ nhiên, còn rất ít chỗ cho hành vi sai trái".

Mọi người đều muốn được khen, nhưng lời khen phải cụ thể, rõ ràng, thể hiện sự chân thành chứ không phải là lời sáo rỗng nghe cho êm tai. Chúng ta đều khao khát được tán thưởng, được thừa nhận, đều sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được như thế. Nhưng không ai muốn sự giả dối và nịnh hót.

Cho phép tôi được nhắc lại: Các nguyên tắc nêu trong quyển sách này sẽ chỉ có tác dụng khi chúng xuất phát từ chính sự chân thành. Tôi không đưa ra những mánh khóe hay thủ thuật để giúp chúng ta ứng xử giả dối. Tôi chỉ thảo luận với các bạn về sự khen ngợi chân thành từ sâu thẳm trái tim. 

Nhà triết học và tâm lý học người Mỹ William James đã nói: "Chúng ta chỉ mới khai thác được 1 phần rất nhỏ những khả năng của mình". Hẳn 1 trong những nguồn lực quý giá nhưng ít được sử dụng nhất là khả năng khen ngợi, nhìn nhận và đánh giá người khác - Một khả năng vốn có thể mang lại sức mạnh to lớn cho chính bạn và những người xung quanh.

* Lời ngọt ngào để khen nhất trong tất cả mọi lời chính là lời khen.
- Xenophon

* Nụ cười ấm áp và 1 cái vỗ vai thân thiện của bạn có thể cứu 1 con người đang bên bờ vực thẳm.

- Camellia Elliot

* Mọi tiềm năng đều nở hoa trong ngợi khen và héo tàn trong chỉ trích. Nếu muốn trở thành nhà lãnh đạo xuất sắc, bạn hãy ghi nhớ điều này.
- Dale Carnegie 
NGUYÊN TẮC 27:
THẬT LÒNG KHEN NGỢI SỰ TIẾN BỘ, DÙ NHỎ NHẤT, Ở NGƯỜI KHÁC.


ĐẮC NHÂN TÂM 26 GIỮ THỂ DIỆN CHO NGƯỜI KHÁC


Cách đây nhiều năm, Công ty General Electric vướng phải 1 vấn đề tế nhị là bãi nhiệm chức lãnh đạo ngành của Charles Steinmetz. Steinmetz là 1 người tài năng bậc nhất của công ty trong lĩnh vực điện nhưng lại kém cỏi trong vai trò lãnh đạo. Công ty ở vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, họ không muốn giữ ông ở vai trò lãnh đạo nhưng không muốn làm mất lòng ông. Steinmetz hết sức cần thiết đối với công ty và lại là người rất nhạy cảm. Cuối cùng, người ta nghĩ ra 1 danh hiệu mới cho ông: Kỹ sư cố vấn của công ty. Đó là danh hiệu mới cho công việc cũ. Sau đó, công ty để 1 người khác giữ vị trí lãnh đạo. Steinmetz rất hài lòng.

Các lãnh đạo của công ty đã đối xử khéo léo với "ngôi sao" rất nhạy cảm này. Họ đã thực hiên 1 cuộc chuyển giao quyền lực mà không gây ầm ĩ bằng cách giữ thể diện cho Steinmetz.

Giữ thể diện cho người khác là 1 điều hết sức quan trọng. Thế mà ít khi chúng ta để tâm tới. Chúng ta cứ tùy tiện quát nạt, phê phán, chỉ trích, đe dọa kẻ khác trước đám đông mà không hề kể gì đến lòng tự trọng mà ai cũng có. Thậm chí nhiều khi chúng ta còn còn cố tình xúc phạm người khác, cố bới móc lỗi lầm của ai đó. Chỉ cần suy nghĩ vài phút, với vài lời nói ân cần, thông cảm là chúng ta đã tránh được việc làm tổn thương người khác và cũng là tránh làm thương tổn chính nhân cách của mình. Song, đáng tiếc thay đa số chúng ta lại thích quát nạt hơn là bày tỏ sự tôn trọng người khác.

Trong 1 buổi huấn luyện của chúng tôi, 2 học viên tranh luận về những hệ quả tiêu cực của việc tìm khuyết điểm so với những kết quả tích cực từ việc giữ thể diện cho người khác. Fred Clark ở Harrisburg, Pennysulvania, kể về 1 biến cố xảy ra tại công ty ông:

"Trong buổi họp, vị phó chủ tịch đã đặt 1 câu hỏi trực diện cho 1 quản đốc sản xuất. Cách nói của ông ấy đầy tính gây hấn và cốt ý chỉ ra sai lầm của người quản đốc. Không muốn bị mất mặt trước các đồng nghiệp, viên quản đốc đã lảng tránh câu trả lời. Điều này đã khiến cho ông phó chủ tịch mất bình tĩnh, to tiếng vời người quản đốc và bảo rằng anh ta nói dối. Mọi quan hệ công việc tốt đẹp từng có trước cuộc va chạm này đều bị đổ vỡ trong vài giây phút ngắn ngũi đó. Từ ngày ấy trở đi, người quản đốc vốn giỏi giang đó đã trở nên vô dụng với công ty chúng tôi. Vài tháng sau, anh rời khỏi công ty và sang đầu quân cho 1 công ty đối thủ. Ở đấy, anh trở thành 1 nhân viên xuất sắc".

Anna Mazzone, 1 học viên khác, cũng kể lại 1 biến cố tương tự nhưng cách xử lý hoàn toàn khác nên dẫn đến kết quả ngược lại. Bà Mazzone, hiện là 1 chuyên gia tiếp thị của 1 công ty thực phẩm đóng hộp, lúc mới vào nghề được giao công việc chuyên môn đầu tiên là triển khai kế hoạch kiểm tra và tiếp thị 1 sản phẩm mới. Nhưng bà đã phạm 1 sai lầm nghiêm trọng và toàn bộ thí nghiệm phải làm lại trong khi đã tới buổi họp báo cáo, đnế nổi không kịp trình bày sự việc với sếp mình. "Khi tôi được gọi đến để đọc bào cáo, tôi sợ điếng người. Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng tôi quyết sẽ không khóc và quyết không đê những người kia nói rằng phụ nữ không thích hợp làm công tác quản lí bởi vì quá nhạy cảm. Tôi báo cáo ngắn gọn và khẳng định rằng do có sơ suất nên tôi sẽ nghiên cứu lại toàn bộ dự án này trước cuộc họp tới. Tôi ngồi xuống, chờ đợi ông sếp của tôi nổi trận lôi đình. Thật không ngờ, ông ấy lại cảm ơn tôi về công việc khó khăn mà tôi đảm nhiệm. Ông cam đoan trước mặt các đồng nghiệp của tôi rằng ông tín nhiệm tôi và biết tôi đã làm hết sức mình. Ông còn nói rằng tôi thất bại là do thiều kinh nghiệm chứ không phải thiếu khả năng. Hôm ấy, tôi rời khỏi cuộc họp với lòng quyết tâm cao độ và tự hứa rằng sẽ không bao giờ để sếp của tôi phải thất vọng về mình 1 lần nữa."

Ông sếp của Anna đã không chỉ trích bà khi bà làm sai mà vượt lên trên sự phản xét để cư xử rộng lượng, vị tha. Và Anna hoàn toàn cảm nhận được điều ấy nên sẽ nỗ lực hết sức mình để làm thật tốt trong những lần sau cho xứng đáng với niềm tin cậy và thể diện mà sếp của mình đã giữ gìn và trao tặng bà.

* Tôi không có quyền làm giảm giá trị 1 người trong chính mắt người ấy. Điều quan trọng không phải là tôi nghĩ gì về anh ta mà là anh ta nghĩ gì về chính mình. Làm thương tổn phẩm giá con người là 1 tội ác.
- Antoine de Saint Exupery 
NGUYÊN TẮC 26:
BIẾT GIỮ THỂ DIỆN CHO NGƯỜI KHÁC

ĐẮC NHÂN TÂM 25 GỢI Ý THAY VÌ RA LỆNH


Tôi từng có dịp ăn trưa với cô Ida Tarbell, 1 tác giả chuyên viết tiểu sử những nhân vật nổi tiếng ở Mỹ. Nhân thảo luận về chủ để làm cách nào để đối xử tôi với mọi người, cô kể chuyện về Owen D. Young, nhân vật trong cuốn tiểu sử cô đang viết. Một nhân viên của Young kể với Ida rằng suốt 3 năm làm việc cùng ông Young, chưa bao giờ anh nghe ông ra mệnh lệnh trực tiếp cho bất kỳ ai mà chỉ đưa ra những gợi ý. Chẳng hạn, Owen D. Young không bao giờ nói "Hãy làm việc này" hay "Đừng làm điều kia". Nhưng ông thường dùng những câu như: "Có lẽ anh sẽ muốn xem xét lại vấn đề này" hay "Anh thấy làm thế có được không?". Ông thường hỏi người thư kí sau khi đọc xong 1 bức thư đánh máy: "Cô nghĩ như thế nào?" hay "Có lẽ chúng ta viết theo cách này sẽ tốt hơn". Bao giờ ông cũng dành cho người khác cơ hội để nâng cao khả năng làm việc và tự rút kinh nghiệm qua những sai lầm của mình. Cách nói như thế khiến nhân viên cảm thấy mình được quan tâm, tôn trọng từ đó sẽ dẫn tới việc dễ dàng nhận lỗi và tích cực hợp tác.

Dù có mục đích đúng nhưng 1 mệnh lệnh gay gắt có thể gây ra sự căm tức kéo dài. Dan Santarelli, 1 giáo viên tại 1 trường dạy nghề ở Wyoming, Pennsylvania, kể rằng có lần 1 học viên đã đậu xe chặn kín lối vào phòng học của trường. Một giáo viên đã xông vô lớp đó và giận dữ hỏi: "Chiếc xe của ai đang chặn lối đi?". Khi chủ chiếc xe hơi đó đáp lại thì người giáo viên này quát lên: "Hãy mang nó biến đi, nếu không tôi sẽ cho móc xích lôi nó ra bãi rác ngay lập tức!". Dĩ nhiên là học viên kia biết mình sai bởi vì không được phép đậu xe ở đấy. Nhưng từ ngày hôm đó trở đi, không những học viên kia bất bình với hành động của giáo viên ấy, mà tất cả học viên trong lớp cũng đều cảm thấy bất bình và không còn muốn hợp tác nữa. Nếu như giáo viên ấy hỏi 1 cách thân mật: "Xe của ai ở lối đi thế?" rồi gợi ý rằng nếu chiêc xe này đậu ở nơi khác thì xe cộ ở trường có thể ra vào dễ dàng hơn... tất nhiên học viên đó sẽ vui lòng chuyển chiếc xe đi, còn ông ta cũng như cả lớp đều không phải bị khó chịu và bất bình. Người giáo viên ấy không hiểu lời nói nhẹ nhàng có sức mạnh gấp nghìn lần so với mệnh lệnh quát tháo.

Ra lệnh bằng cách đặt câu hỏi là tạo điều kiện cho người nhận lệnh được cùng đưa ra quyết định. Và 1 khi họ tham gia ra quyết định, họ sẽ chủ động thực hiện quyết định ấy 1 cách sáng tạo và tích cực nhất.

Ian Macdonald ở Johannesburg, Nam Phi, giám đốc 1 nhà máy nhỏ chuyên sản xuất phụ tùng cơ khí, có cơ hội nhận 1 đơn đặt hàng rất lớn. Tuy nhiên, ông ngần ngại chưa dám nhận vì lo không đủ khả năng hoàn thành đúng thời hạn hợp đồng. Thế là ông tập hợp tất cả công nhân lại, giải thích rõ ràng về tình hình hiện tại cho họ biết và thành thật nhìn nhận rằng đơn đặt hàng này quan trọng như thế nào đối với công ty cũng như đối với họ. Sau đó, ông đưa ra những câu hỏi:

-  Chúng ta cần làm gì để giải quyết đơn đặt hàng này?

- Ai có sáng kiến gì gia tăng năng suất để có thể thực hiện hợp đồng này?

- Có cách nào để tận dụng giờ làm việc và phân công lao động hợp lý, hiệu quả hơn không?

Các nhân viên tích cực đưa ra nhiều ý kiến và thể hiện quyết tâm nhận lấy đơn đặt hàng. Như vậy là chính họ đã quyết định hợp đồng, chính họ đã quyết định nên làm thế nào và họ đã hoàn thành hợp đồng đó. Giả sử, Ian làm ngược lại, chỉ đùng đùng ra lệnh cho các công nhân làm ngày làm đêm theo ý chí chủ quan của mình mà bất chấp phản ứng của công nhân thì có lẽ ông sẽ chẳng bao giờ đạt được điều mình mong muốn.

* Cố gắng đừng làm người khác bị tổn thương, dù là chỉ là 1 câu nói đùa.
- Publilius Syrus 
NGUYÊN TẮC 25:
GỢI Ý, THAY VÌ RA LỆNH.

TRAFFIC

TRAFFIC


Traffic là gì?
Traffic là lưu lượng truy cập đến Website của bạn. Nếu càng có nhiều người vào trang Squeeze Page của bạn đăng kí nhận quà thì tỉ lệ chuyển đổi mua hàng sẽ càng cao. Nếu có nhiều lượt ghé thăm Blog chia sẻ của bạn đọc các bài viết, thì sẽ có nhiều người sẽ bấm vài banner quảng cáo sản phẩm, banner quảng cáo tặng quà của bạn hoặc link đánh giá sản phẩm.

ĐẮC NHÂN TÂM 24 NHÌN NHẬN SAI LẦM CỦA BẢN THÂN TRƯỚC KHI PHÊ BÌNH NGƯỜI KHÁC


Cô cháu gái Josephine Carnegie của tôi đến New York làm thư kí cho tôi. Cháu 19 tuổi, đã tốt nghiệp trung học 3 năm trước nhưng kinh nghiệm làm việc không nhiều. Nhưng về sau cháu đã trở thành 1 trong những thư kí tài giỏi nhất bờ tây kênh Suez. Tất nhiên là lúc đầu cháu không được như thế... Ban đầu cháu phạm rất nhiều lỗi, làm tôi thường xuyên phải phê bình cháu. Nhưng, mỗi khi chuẩn bị làm điều ấy, tôi tự nhủ: "Hượm đã Dale Carnegie, hãy xem xét vấn đề lại cho thật kỹ. Tuổi của anh lớn gấp đôi Josephine. Anh lại có kinh nghiệm kinh doanh gấp vạn lần cô bé. Làm sao anh có thể đòi hỏi cháu có được quan điểm của anh, óc phán đoán của anh, sáng kiến của anh...? Hãy nghĩ lại lúc anh 19 tuổi xem anh như thế nào? Anh có nhớ những lỗi lầm và những việc ngu xuẩn mà anh đã phạm phải không? Anh có nhớ thời gian anh làm sai điều này điều khác không?". Sau khi suy nghĩ kỹ 1 cách trung thực và khách quan, tôi kết luận rằng trình độ trung bình lúc 19 tuổi của Josephine cao hơn của tôi và tôi phải thú nhận rằng mình đã không chú ý khen ngợi Josephine nhiều như mức cần phải có. Cho nên sau đó, khi muốn nhắc nhở Josephine chú ý tới 1 sai lầm, tôi thường bắt đầu bằng cách này: "Theo chú thì cháu vừa mới phạm 1 sai lầm nhỏ, Josephine ạ, nhưng cháu đừng buồn nhiều vì nó cũng không tệ hơn nhiều sai lầm mà chú đã từng phạm đâu. Không ai sinh ra đã có sẵn khả năng phán đoán đúng. Nó chỉ đến cùng kinh nghiệm sống. Thực ra, cháu còn giỏi hơn chú hồi chú bằng tuổi cháu. Chú đã từng làm nhiều chuyện sai trái, ngốc nghếch nên không hề muốn phê phán cháu hay bất kỳ ai. Nhưng cháu có nghĩ rằng, nếu cháu làm như thế này... thì sẽ khôn ngoan hơn không?".

Nếu người phê phán khiêm tốn thừa nhận rằng chính họ cũng từng phạm lỗi như thế, thì có khó khăn gì khi ta nghe về nhưng lỗi lầm của ta? Khi ta dám thừa nhận sai lầm đó là lúc ta đã ghi điểm và điều đó chứng tỏ ta đã khôn ngoan hơn trước.

E. G. Dillistone, 1 kỹ sư ở Brandon, Manitoba, Canada, đang gặp vấn đề với người thư kí mới của mình. Mỗi thư từ, văn kiện chuyển đến bàn viết để ông ký đều đầy lỗi chính tả, mỗi trang có ít nhất 2 hay 3 lỗi. Dillistone kể lại cách ông xử lý việc này:

"Cũng như nhiều kỹ sư, tôi không được khen về tiếng Anh hay chính tả. Tôi có 1 quyển sổ tay ghi những chữ mà tôi hay viết sai. Từ việc này, tôi đã nghĩ ra cách nhắc nhở cô thư ký. Khi bức thư kế tiếp đến và tôi phát hiện có những lỗi chính tả, tôi ngồi xuống cạnh người thư ký đang đánh máy và nói: "Hình như từ này viết không đúng. Tôi cũng từng khổ sở ghê lắm với nó. Vì vậy lúc nào tôi cũng thủ sẵn 1 quyển sổ chính tả để cứ nguy đấy!". Nói xong, tôi giở sổ: "A! Đây rồi! Chữ ấy ở đây. Bây giờ phải chú ý viết đúng chính tả thôi, vì người ta sẽ xét đoán tôi qua những bức thư tôi viết. Những lỗi chính tả sẽ khiến họ nghĩ chúng ta kém về chuyên môn đấy".

Việc nhìn nhận sai lầm của chính mình - ngay cả khi chưa kịp sửa chữa - có thể giúp ta thuyết phục người khác thay đổi hành vi của họ. Điều này được minh họa bằng câu chuyện của Clarence Zerhusen ở Timonium, Maryland, khi ông phát hiện đứa con trai 15 tuổi của mình hút thuốc lá. Zerhusen kể với chúng tôi:

"Dĩ nhiên tôi không muốn Davis hút thuốc nhưng mẹ nó và tôi đều hút. Chúng tôi đã nêu gương xấu cho con. Tôi kể cho Davis nghe việc tôi đã bắt đầu hút thuốc vào tuổi của nó như thế nào và chất nicotine đã làm chủ tôi đến nỗi giờ đây gần như tôi không có cách nào chấm dứt việc hút thuốc. Tôi nhắc nhở nó rằng thuốc là mang đến cho tôi bệnh ho quá đỗi phiền phức. Tôi không khuyên nó chấm dứt, cũng chẳng đe dọa hay cảnh cáo nó về những nguy hiểm của thuốc lá. Tất cả những gì tôi làm là kể cho nó nghe việc tôi đã nghiện thuốc lá như thế nào và tác hại của thuốc lá ra sao đối với tôi. Cháu nó suy nghĩ 1 lát rồi quyết định sẽ không hút thuốc trước khi tốt nghiệp trung học. Nhiều năm trôi qua, Davis chưa bao giờ hút thuốc lại và không hề có ý định đó 1 lần nữa. Kết quả của cuộc nói chuyện này là chính tôi cũng quyết định chấm dứt việc hút thuốc và với sự giúp đỡ của gia đình, tôi đã thành công".

* Tin tưởng rằng mình có lí và chỉ duy nhất mình là người có lí là biểu hiện của 1 tầm nhìn hẹp và cố chấp.

* Một trong những việc khó nhất trên đời là thừa nhận mình sai. Tuy nhiên, không có giải pháp nào hiệu quả hơn là thẳng thắn thừa nhận rằng mình đã sai. 

* Nếu bạn không thể ngẩng cao đầu và thừa nhận lỗi lầm của mình thì lỗi lầm ấy sẽ khống chế bạn. Việc tự nhận lỗi lầm không chỉ làm cho người khác tôn trọng bạn hơn mà còn phát triển sự tự trọng của bản thân mình.
- Dale Carnegie 
NGUYÊN TẮC 24:
HÃY XÉT MÌNH TRƯỚC KHI PHÊ PHÁN NGƯỜI KHÁC.

ĐẮC NHÂN TÂM 23 PHÊ BÌNH 1 CÁCH GIÁN TIẾP


Một hôm Charles Schawab đi thăm 1 trong những nhà máy của ông vào giờ nghỉ trưa và bắt gặp vài công nhân đang hút thuốc ngay dưới tấm biển "Cấm hút thuốc". Ông bước đến trao cho mỗi người 1 điếu xì gà: "Các cậu này, nếu như các cậu hút ở bên ngoài, tôi hoàn toàn tán thành việc hút thuốc". Những công nhân này biết mình bị bắt quả tang đang vi phạm nội quy nhưng họ vẫn thán phục cách ông nhắc nhở nhẹ nhàng khéo léo và vẫn giữ thể diện cho họ. Ai lại không quý trọng 1 con người như thế?

John Wanamaker cùng sử dụng cách này. Ông thường đi 1 vòng quanh cửa hàng lớn của mình ở Philadelphia mỗi ngày. Có lần ông nhìn thấy 1 người khách đang đứng đợi ở 1 quầy thanh toán trong khi các  nhân viên bán hàng thì cứ đứng cười nói với nhau ở 1 góc xa xa. Wanamaker lẳng lặng ra phía sau quầy và phục vụ cho người khách đó. Sau đó, ông trao món hàng cỉa khách cho những người bán hàng để gói lại mà không quở trách 1 lời nào, rồi tiếp tục đi kiểm tra.

Các quan chức nhiều khi bị phê phán vì lý do khó tiếp cận. Vấn đề là do các thuộc cấp của họ không muốn sếp của mình bị quá nhiều khách khứa quấy rầy. Carl Langford, Thị trưởng Orlando, bang Florida, thường la rầy các nhân viên về việc họ không cho phép người lạ đến gặp ông. Ông chủ trương thực hiện "chính sách mở cửa" nhưng những thường dân muốn vào đều bị thư kí và người quản lí của ông chặn lại. Cuối cùng, ông thị trưởng tìm được 1 giải pháp. Ông dép cái cửa lớn khỏi văn phòng của mình! Nhân viên dưới quyền ông nhận ngay được thông điệp. Ông thị trưởng đã có được 1 chính sách quản lí thực sự "mở cửa" từ ngày đó trở đi.

Nhiều người thường bắt đầu bằng 1 lời khen chân thành, tiếp sau đó là từ "nhưng" và kết thúc bằng 1 nhận xét phê phán. Chẳng hạn, trong khi tìm cách thay đổi thái độ lơ đễnh trong học tập của con bạn, bạn có thể nói: "Cha mẹ thực sự tự hào về con, Johnnie ạ, bởi vì con được xếp hạng cao hơn trong học kỳ này. Nhưng nếu con chăm chỉ hơn nữa với môn đại số, các kết quả sẽ còn khá hơn nữa". Trong trường hợp này, Johnnie có thể cảm thấy được khuyên khích cho đến khi cậu ta nghe từ "nhưng". Lúc đó cậu ta có thể nghi ngờ về sự thành thực của lời khen ban đầu. Đối với cậu, lời khen xem ra chỉ là 1 sự chuẩn bị khôn khéo để đi tới 1 nhận xét phê phán. Thế là bạn đã đánh mất sự tin cậy của cậu và sẽ không đạt được mục đích.

Bạn có thể khắc phục dễ dàng điều này bằng cách thay đổi từ "nhưng" thành từ "và". Lời nhắc nhở ấy sẽ như thế này: "Cha mẹ thực sự tự hào về con, Johnnie ạ, vì trong học kỳ này con được xếp hạng cao hơn. Và nếu con cứ tiếp tục cố gắng chăm chỉ như vậy thì điểm đại số của con cũng có thể được nâng cao cùng với các môn khác vào học kì tới".

Johnnie sẽ chấp nhận lời khen đó bởi vì nó không kéo theo 1 nhắc nhở thất bại. Việc người khác gián tiếp chú ý tới những thiếu xót của mình sẽ làm cho những người nhạy cảm rất cảm kích, trong khi họ có thể cảm thấy rất khó chịu trước bất kỳ lời phê phán trực tiếp nào.

Marge Jacob ở Woonsocket, đảo Rhode, kể lại cho lớp học của tôi cách  bà thuyết phục những công nhân xây dựng dọn dẹp sạch sẽ vườn của bà mỗi ngày khi họ thi công mở rộng ngôi nhà bà như sau:

Mấy ngày đầu, khi đi làm về, bà Jocob thấy sàn nhà đầy những mẫu gỗ rơi vãi khắp nơi. Vì không muốn làm phật ý những người thợ xây giỏi việc nên bà cùng các con nhặt nhạnh mọi thứ chất gọn gàng vào 1 góc sau khi thợ đã ra về. Sáng hôm sau, bà gọi riêng người quản đốc và bảo: "Tôi rất vui khi ông giữ gìn cái bồn hoa xinh tươi, sạch sẽ phía trước và không làm cho những người láng giềng khó chịu". Từ đó trở đi, dù ngôi nhà vẫn đang được sửa chữa, bà và các con không cần phải dọn dẹp mà sân vườn nhà họ vẫn luôn gọn gàng.

Ngày 8 tháng 3 năm 1887, nhà hùng biện Henry Ward Becher qua đời. Chủ nhật sau đó, người ta mời Lyman Abbout đọc điếu văn. Ông viết đi viết lại , trau truốt từng câu chữ. Sau đó, ông đọc cho bà vợ nghe. Ý tứ của bài điếu văn thực ra cũng nghèo nàn như hầu hết các bài điếu văn bình thường khác . Nếu ứng xử theo kiểu thông thường, hẳn là bà vợ sẽ nói: "Ông Lyman, ông viết thế này thì kinh khủng quá. Không được đâu. Bài điếu văn này sẽ khiến người ta ngủ gục mất. Nó cứ như là 1 quyển bách khoa toàn thư. Lẽ ra, ông phải biết rõ hơn sau từng ấy năm giảng dạy. Tại sao ông không nói 1 cách tự nhiên như 1 người bình thường? Tôi dám chắc là ông sẽ mất hết danh tiếng nếu như ông đọc bài này". Tuy nhiên, bà đã không nói những lời lẽ khiếm nhã như thế mà chỉ nhận xét rằng bài này sẽ là 1 bài báo tuyệt vời cho tờ "Tạp chí Bắc Mỹ". Nói cách khác, bà khen nó và đồng thời gợi ý tế nhị rằng nó không hợp khi làm 1 bài điếu văn. Lyman hiểu ngay vấn đề, xé bài viết ông đã chuẩn bị cẩn thận và tự nói lời tưởng niệm mà không dùng đến 1 bản viết  nào. Bài điếu văn hôm ấy đã làm bao người rơi lệ và được đánh giá là bài điếu văn hay nhất của ông.

* Con người vốn có bản chất kiêu hãnh tự nhiên. Việc nói thẳng ra rằng người nào đó sai lầm chính là 1 sai lầm lớn nhất.

NGUYÊN TẮC 23:
GÓP Ý SAI LẦM CỦA NGƯỜI KHÁC 1 CÁCH GIÁN TIẾP.

ĐẮC NHÂN TÂM 22 TRƯỚC KHI PHÊ BÌNH, HÃY KHEN NGỢI


Dưới thời Tổng thống Calvin Coolidge, 1 người bạn của tôi được làm khách mời của Nhà Trắng vào ngày cuối tuần. Khi sắp bước vào căn phòng Tổng thống, bạn tôi chợt nge ngài nói với 1 cô thư ký: "Chiếc áo của cô đẹp quá, cô quả là 1 cô gái rất duyên dáng". Lời khen bất ngờ này làm cô thư ký đỏ mặt, lúng túng. Coolidge nói tiếp: "Tôi nói thật lòng đấy! Cô xứng đáng với lời khen đó. Tuy nhiên từ nay, xin cô cẩn thận hơn 1 chút về cách chấm câu trong các văn kiện và thư từ".

Cách thức của Tổng thống có vẻ hơi lộ liễu nhưng lại tuyệt vời về mặt tâm lý. Chắc chắn Tổng thống Calvin rất hiểu rằng lời nói nhiều người muốn nghe nhất chính là lời khen, và khi 1 người đã được nghe lời khen rồi thì họ cũng sẽ dễ dàng nhận lời chê trách, góp ý hơn.

Dưới đây là 1 bức thư nổi tiếng của Tổng thống Abraham Lincoln viết cho Tướng Joseph Hooker ngày 26 tháng 4 năm 1863, thời kỳ đen tối nhất của cuộc chiến tranh. 

Trong suốt 18 tháng, các viên tướng của Lincoln đã lãnh đạo quân Liên minh đi từ thất bại thảm hại này tới thất bại thảm hại khác. Dân chúng hoảng loạn, hàng ngàn binh sĩ đào ngũ. Ngay cả các thành viên đảng Cộng hòa trong Thượng viện cũng muốn Lincoln từ chức. Lincoln phải tuyệt vọng than rằng: "Giờ đây chúng ta đang ở bên bờ của sự hủy diệt. Tôi cảm thấy ngay cả Chúa Trời cũng chống lại chúng ta. Tôi không còn nhìn thấy 1 tia hy vọng nào".

Thế nhưng Lincoln viết cho người góp phần đẩy mình vào hoàn cảnh đen tối, tuyệt vọng đó bằng giọng điệu thật ôn hòa, tế nhị. Vậy mà có lẽ đó là bức thư gay gắt nhất mà Lincoln đã viết sau khi trở thành Tổng thống. 

"Tôi đã bổ nhiệm ông là tổng chỉ huy đạo quân Patomac. Dĩ nhiên, quyết định này dựa trên những cơ sở chính đáng. Tuy nhiên ông cũng nên biết rằng có 1 vài việc gần đây tôi không hoàn toàn hài lòng về ông.

Tôi tin rằng ông là 1 quân nhân dũng cảm và tài năng, những phẩm chất mà tôi rất quý trọng. Tôi cũng không tin rằng ông không pha lẫn chính trị vào đời binh nghiệp, như thế thì thật là quý. Ông tự tin vào chính mình, 1 phẩm chất quan trọng, nếu không nói là chính yếu.

Ông là người có tham vọng, đấy là 1 điều rất tốt trong 1 chừng mực nào đó. Nhưng tôi nghĩ rằng, trong thời gian Tướng Burnside cầm quân, chính tham vọng của ông đã cản phá công việc của ông ấy, gây thiệt hại to lớn cho đất nước và cho người đồng đội đáng quý nhất.

Gần đây tôi có nghe lời phát biểu của ông rằng cả quân đội và chính phủ đều cần 1 nhà độc tài. Dĩ nhiên, không phải điều này mà chính vì bất chấp điều này, tôi mới trao quhêyền chỉ huy cho ông.

Chỉ những viên tướng nào giành được thắng lợi mới có thể trở thành nhà độc tài. Lúc này, điều thắng lợi quân sự mới là điều cấp bách, còn chuyện độc tài tôi sẽ bàn sau.

Chính phủ sẽ ủng hộ ông hết khả năng của mình, cũng như trước nay đối với mọi tướng lính. Nhưng tôi e rằng thái độ phê phán chỉ huy và làm suy giảm lòng  tin vào lãnh đạo mà ông đang gieo rắc trong quân đội sẽ chống lại chính bản thân ông. Tôi sẽ giúp ông trong 1 chừng mực nào đó để dẹp tan điều này. 

Dù là ông hay nay cả Napeleon tái thế chăng nữa cũng khó mà chấn chỉnh 1 đạo quân bị tiêm nhiều thái độ đó. Ông cần cảnh giác với sự liều lĩnh của chính mình nhưng phải đem hết ngị lực và nhiệt huyết để tiến lên, mang thắng lợi về cho đất nước."

Trong kinh doanh, nguyên tắc này được ứng dụng như thế nào? Trường hợp của W. P. Gaw thuộc Công ty Wark ở Philadenphia cho chúng ta thấy cách ứng dụng rất cụ thể.

Công ty Wark đã ký hợp đồng xây dựng 1 tòa nhà văn phòng lớn ở Philadenphia. Mọi việc đang trôi chảy, công trình gần như đã hoàn tất thì đột nhiên người thầu phần trang trí bằng đồng thau thông báo không thể đưa sản phẩm đến đúng thời hạn. Như vậy, hợp đồng có thể sẽ bị trễ hạn và dĩ nhiên là tổn thất sẽ rất lớn nếu tòa nhà không sớm đưa vào hoạt động. 

Lời qua tiếng lại rất gay gắt, căng thằng trong những cuộc trao đổi điện thoại đường dài hoàn toàn vô ích! Thế là ông Gaw được phái đến New York để thu phục "con sư tử đồng" đó.

Vừa chào chủ hãng đồng xong, ông Gaw vui vẻ hỏi: "Ông có biết rằng cả Brooklyn này không au trùng tên với ông không!". Ông chủ hàng ngạc nhiên: "Ồ. không tôi không biết điều đó". Ông Gaw tiếp tục: "Khi dò tìm địa chỉ của ông trong quyển niên giám điện thoại Brooklyn, tôi thấy ông là người duy nhất có tên như vậy". Ông chủ công ty đồng vừa nói vừa lật quyển niên giám điện thoại 1 cách thú vị: "Vậy mà tôi không biết chứ". Tiếp đó, giọng ông đầy vẻ tự hào: " Đúng thế, tên tôi đặc biệt thật. Gia đình tôi gốc Hà Lan, sang định cư ở New York cách đây gần 200 năm". Ông tiếp tục trò chuyện về gia đình và tổ tiên mình trong vài phút. Khi ông dứt đề tài đó, Gaw quay sang khen ngợi công ty: "Hiếm khi tôi được thấy 1 xưởng đồng to lớn và khang trang thế này". Ông chủ hàng thoáng hãnh diện: "Tôi đã dành cả cuộc đời để dựng nên cơ nghiệp này. tôi cũng rất tự hào về nó. Ông có muốn đi xem 1 vòng không?".

TRong lúc đi tham quan, Gaw khen ngợi hệ thống sản xuất của ông ta và chú ý đến 1 vài chiêc máy khác thường. Ông chủ hàng cho biết chính mình đã sáng chế ra các máy  này rồi dành nhiều thời gian để giảng giải về cách vận hành của cả hệ thống. Sau đó ông ta mời Gaw ăn trưa. Sau bữa ăn trưa, ông chủ hàng nói: "Bây giờ, ta bàn công việc. Dĩ nhiên tôi biết tại sao ông đến đây. Nhưng tôi không ngờ rằng cuộc gặp mặt của chúng ta lại thú vị đến.Ông có thể yên tâm quay về Philadelphia. Tôi hứa sẽ giao hàng đúng hẹn như cho phải hoàn các đơn đặt hàng khác."

Thế là vật liệu đã đến đúng hẹn và tòa nhà được hoàn thành đúng thời hạn hợp đồng. Nếu ông Gaw cũng gây gôc, tranh cải như thói thường thì sao? Chắc chắn rằng ông ta chẳng bao giờ đạt được mục đích chính đáng của mình.

Dorothy Wrublewski, giám đốc chi nhánh Liên minh tín dụng Fort Monmouth, New Jersey, kể lại cách bà đã giúp 1 nhân viên cải thiện khả năng làm việc như thế nào:

"Gần đây chúng tôi tuyển vào 1 nhân viên thu ngân được huấn luyện nghiệp vụ chính quy. Cô xử lý công việc chính xác, nhanh chóng và tiếp xúc với khách hàng bằng cung cách không thể chê vào đâu được. Nhưng vấn đề lại phát sinh vào cuối ngày, lúc kết toán sổ sách.

Trưởng phòng kế toán đến gặp tôi và nhất quyết đề nghị sa thải cô. Cô kết sổ quá chậm khiến mọi người phải ở lại sau giờ làm việc mặc dù anh ta đã nhiều lần chỉ cách cho cô làm tốt hơn. Hôm sau, tôi đến quan sát cách cô làm việc và chẳng cần nhiều thời gian đã có thể phát hiện lí do cô gặp khó khăn trong việc này. Sau giờ đóng cửa, tôi đến trò chuyện với cô. Tôi khen ngợi về sự thân thiện và cởi mở của cô với khách hàng, khen cô làm việc chính xác và nhanh chóng. Sau đó, tôi gợi ý cùng cô xem lại cách thức cô kết sổ tiền mặt hàng ngày. Một khi hiểu mình được tin tườn, cô dễ dàng theo gợi ý của tôi và chẳng bao lâu cô đã thành thạo công việc này".

Khen ngợi trước khi góp ý cũng giống như nha sĩ bắt đầu công việc bằng thuốc tê. Nó sẽ giúp bệnh nhân khỏi đau đớn khi bị nhổ răng. Những người lãnh đạo và quản lí cần ghi nhớ điều này.

* Khát vọng sâu xa của mỗi con người là được khen ngợi, được tôn trọng và được quan tâm.

* Không gì ít tốn kém bằng lời khen, lời cám ơn và lời xin lỗi.
- Montlue
NGUYÊN TẮC 22:
BẮT ĐẦU CÂU CHUYỆN BẰNG LỜI KHEN NGỢI CHÂN THÀNH.

EMAIL MAREKTING

EMAIL MAREKTING

Email Marketing là gì?
Email Marketing là hình thức gửi email bonus/thông tin/bán hàng…có nội dung liên quan trực tiếp đến các đối tượng đã đồng ý đăng kí nhận Email (opt-in), cho phép khách hàng có quyền từ chối không tiếp tục nhận Email quảng cáo nữa.

XÂY DỰNG WEBSITE CHO DOANH NGHIỆP INTERNET

XÂY DỰNG WEBSITE CHO DOANH NGHIỆP INTERNET

Để có nguồn thu nhập ổn định bền vững lâu dài, Doanh Nghiệp Internet của bạn cần xây dựng Website để kinh doanh. Điều bạn nên hướng tới là một hệ thống nhiều Website, chứ không phải là một Website đơn thuần hoặc một Hoplink của sản phẩm được bạn mang đi giới thiệu khắp nơi.

HỆ THỐNG CỦA TÔI

HỆ THỐNG CỦA TÔI


Lưu ý: Trước khi thiết lập hệ thống thì bạn phải đảm bảo rằng bạn đã cài đặt Instarbuilder và GetResponse (hoặc Aweber hoặc bất kì một công cụ Email Marketing nào hiệu quả với bạn)

4 TƯ DUY VÀNG CỦA CÁC TRIỆU PHÚ INTERNET

4 TƯ DUY VÀNG CỦA CÁC TRIỆU PHÚ INTERNET



Tư duy số 1: Bạn phải xem Doanh Nghiệp Internet của bạn là có thực
Nếu bạn đã xác định muốn sở hữu một Doanh Nghiệp (DN) trên Internet, bạn phải nghiêm túc và xem nó là một DN có thực và tin rằng DN của bạn sẽ giúp bạn tự do tài chính; bạn phải cam kết nổ lực, dành nhiều thời gian cho Doanh Nghiệp của mình. Và quan trọng nhất là hãy HÀNH ĐỘNG NGAY.

DOANH NGHIỆP INTERNET LÀ GÌ?

DOANH NGHIỆP INTERNET LÀ GÌ? 


Doanh nghiệp Internet được hiểu đơn giản là:
Sử dụng Internet để xây dựng hệ thống quảng bá tiếp thị sản phẩm, dịch vụ cho Doanh Nghiệp.
Khai thác sức mạnh Internet để xây dựng và phát triển hệ thống cho Doanh Nghiệp.
Doanh nghiệp này hoạt động 24/7 và hoàn toàn tự động trên Internet.

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay

Nanh Heo Rừng Cong Tròn Dùng Đeo Tay


6 Bước Để Xây Dựng Doanh Nghiệp Online Đột Phá

6 Bước Để Xây Dựng Doanh Nghiệp Online Đột Phá



WELCOME
Chúc mừng bạn đã đặt bước chân đầu tiên trong việc xây dựng và phát triển một “Doanh Nghiệp Internet” cho riêng mình.

Trước khi bắt đầu hành trình xây dựng và phát triển “Doanh Nghiệp Internet”, Tôisẽ điểm qua những nội dung mà bạn sẽ đi đến:

ĐẮC NHÂN TÂM 21 KHƠI GỢI TINH THẦN VƯỢT LÊN THỬ THÁCH


Một lần, người quản đốc phân xưởng của Charles Schawb không hoàn thành những chỉ tiêu đã đề ra. Ông hỏi người này: "Tại sao 1 người quản đốc có năng lực như anh lại không thể làm cho xưởng của mình đạt được chỉ tiêu?".

Người quản đốc trả lời: "Tôi thật sự không biết. Tôi đã cố làm đủ mọi cách, từ động viên, thúc dục, la mắng, thậm chí cả dọa đuổi việc mà học chẳng thay đổi gì cả. Đơn giản là công nhân của tôi không có năng lực làm việc".

Cuộc nói chuyện này diễn ra vào cuối ngày, trước khi ca tối bắt đầu. Schawb đề nghị người quản đốc này đưa cho ông 1 viên phấn, rồi quay sang 1 công nhân gần nhất, ông hỏi: "Ca luôàm của anh hôm này đã đổ được bao nhiêu mẻ nung?" . "6". Không nói gì hơn, Schawb lấy phấn vẽ 1 con số 6 thật to trên sàn và bước đi.

Ca làm việc buổi tối bắt đầu, mọi người đến đều thấy con số được ghi và hỏi ý nghĩa của nó.

Những người ở ca làm ngày trả lời rằng Schawb, sếp to nhất đã đến và hỏi họ về những mẻ nung họ đã hoàn thành và ông đã ghi thành tích đó lên sàn.

Sáng hôm sau khi Schawb bước vào xưởng, con số đã được ca làm buổi tối chỉnh lại thành số 7 rất to. Các công nhân ca làm buổi sáng nói với nhau rằng ca tối nghĩ là đã là tốt hơn chúng ta. Vậy thì họ sẽ chứng tỏ cho ca tối biết khả năng của họ. Mọi người bắt tay vào làm với nhiệt huyết rất cao. Buổi tối, sau khi kết thúc ca làm, con số 7 đã được xóa và thay bằng co số 10. Mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Trong thời gian ngắn sau đó, xưởng sản xuất này trở thành nơi có hiệu quả và năng suất làm việc cao nhất nhà máy. Vậy bí quyết là gì?

Theo những gì Schawb chia sẻ: "Cách tốt nhất để hoàn thành công việc là khơi gợi 1 sự thi đua lành mạnh trong công ty. Dĩ nhiên chúng ta không nhắc đến những mánh khóe, thủ thuật để kiếm thêm tiền mà chúng ta khuyến khích, tạo điểu kiện cho những ham muốn, khát khao được thể hiện năng lực xuất sắc trỗi dậy trong lòng mọi người". Đó là sự khao khát được thể hiện mình! Đưa ra thách thức là 1 cách làm tuyệt vời để khuyến khích người khác thay đổi.

Không có thách thức, có lẽ Theodore Roosevelt không bao giờ trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Khi ông từ Cuba quay về và ông không còn là công dân hợp pháp của bang. Lúc đó Roosevelt hoảng loạn và muốn rút khỏi danh sách đề cử. Thomas Collier Platt, sau này là Thượng nghị sĩ bang New York đã quay sang Roosevelt, thách thức ông bằng 1 giọng sang sảng: "Phải chăng người hùng của San Juan Hull cũng chẳng khác gì 1 kẻ hèn nhát?". Thế là Roosevelt  đã quyết tâm theo đuổi cuộc tranh cử và lịch sử đã được tạo nên khi ông trở thành Tổng thống Hoa Kỳ. Thử thách này không những đã thay đổi cuộc đời ông mà nó còn tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn đến tương lai của đất nước ông.

Câu "Bất kỳ ai là con người đều có những nỗi lo sợ. Người can đảm là người biết vượt qua sự sợ hãi và bước tới trước, đôi khi là cá chết đang chờ trước mặt, nhưng thường là họ chiến thắng" là khẩu hiệu của những lính cận vệ của nhà vua thời Hy Lạp cổ. Còn thử thách nào hơn là cơ hội vươn lên và vượt qua những nỗi lo sợ đó.

Frederic Heberg là 1 trong những nhà khoa học rất nổi tiếng về hành vi con người. Ông nghiên cứu thái độ trong công việc của hàng ngàn công nhân và các quản trị cao cấp. Ông đã tìm ra những yếu tố động viên quan trọng nhất đối với người đi làm - không phải là tiền bạc, môi trường làm việc tốt, hay phúc lợi; mà là bản thân công việc. Nếu công việc thú vị, tạo điều kiện để phát triển, thể hiện năng lực, nhân viên sẽ rất gắn bó và luôn có động lực hoàn thành công việc thật tốt.

Đây cũng là điều mà mọi người đều mong muốn: có cơ hội thử sức; cơ hội để bứt phá, thể hiện; cơ hội để chứng minh giá trị thực của mình, để phát triển và giành được thắng lợi.


NGUYÊN TẮC 21:
BIẾT KHƠI GỢI TINH THẦN VƯỢT LÊN THỬ THÁCH.

ĐẮC NHÂN TÂM 20 TRÌNH BÀY VẤN ĐỀ 1 CÁCH SINH ĐỘNG


Cách đây nhiều năm, tờ tin nhanh Buổi chiều Philadelphia (The Philadelphia Evening Bulletin) bị tấn công bằng 1 chiến dịch bôi nhọ uy tín. Một lời đồn đại ác ý cho rằng tờ báo không còn hấp dẫn vì có quá nhiều quảng cáo nhưng chuyển tải quá ít thông tin. Cần phải hành động cấp bách để dập tắt tin đồn này. Và tòa soạn đã chọn cách phân loại, sắp xếp lại những bài viết của mỗi kỳ phát hành bình thường hàng ngày rồi xuất bản thành 1 quyển sách đặt tên là "Tin tức hằng ngày". Sách dày 307 trang, in tất cả tin tức, hình ảnh, sự kiện trong 1 ngày mà giá chỉ có vài xu. Thật ra nội dung tờ báo vẫn vậy nhưng cách trình bày sự kiện sinh động hơn, hấp dẫn hơn, lôi cuốn hơn rất nhiều các hình ảnh và bài viết suông trên các báo khác. 

Trình bày ý tưởng đơn thuần chưa đủ sức thu hút sự chú ý. Ý tưởng phải được trình bày sinh động, hấp dẫn và thú vị. Đó là nghệ thuật của quảng cáo, điện ảnh cũng đã sử dụng, truyền hình cũng thế. Và bạn cũng cần sử dụng nếu bạn muốn có được sự chú ý của người khác.

Những chuyên gia quảng cáo trên truyền hình có vô số những ý tưởng, kỹ thuật hấp dẫn để quảng cáo sản phẩm. Một loại kem đánh răng làm răng trắng sáng và rắn chắc ngay lập tức với sự xác nhận của 1 nha sĩ, 1 loại xà phòng hay thuốc tẩy tiếp xúc nơi đâu là nơi đó nở hoa, phát sáng óng ánh, những gương mặt sung sướng biểu lộ sự hài lòng mãn nguyện với 1 loại sản phẩm nào đó... Tất cả những hình ảnh cụ thể, sống động ấy kích thích người xem nhận ra ưu điểm của hàng đang quảng cáo và thúc giục người ta mua các sản phẩm ấy.

Jim Yeamans, người bán hàng cho Công ty NCR ở Richmond, bang Virgiia, kể lại cách ông bán hàng bằng 1 cuộc trình diễn hấp dẫn. "Tuần trước, tôi đến thăm 1 người bán lẻ và thấy máy đếm tiền của ông ta quá sức cũ kỹ. Tôi đến gần ông chủ và bảo ông: "Ông đang vứt 1 nhúm tiền xu xuống sàn nhà. Ông ta lập tức chú ý đến tôi. Những lời nói đơn thuần có thể không tạo được ấn tượng đối với ông, nhưng tiếng leng keng của các đồng xu khiến ông chú ý. Kết quả của lần tiếp xúc đó là tôi đã tác động được để ông đặt hàng thay thế tất cả các máy móc cũ của mình".

Ngày xưa, các chàng trai thường quỳ xuống để cầu hôn. Không ai yêu cầu phải thế, nhưng các chàng làm vậy để tạo ra 1 không khí lãng mạng trước khi bày tỏ, khiến các cô gái cảm động và dễ đồng ý hơn.

Giáo dục trẻ em cũng cần đến phương pháp này. Ông Joe B. Fant ở Birmingham, Alabarma, không thể bắt cậu con trai năm tuổi và cô con gái 3 tuổi thu dọn đồ chơi chúng vứt bừa bãi trên sàn nhà, cho nên ông nghĩ ra trò chơi "tàu hỏa chở hàng". Bao nhiêu "than đá" (đồ chơi của chúng) đều được 2 đứa trẻ gom lại hết, chất vào toa hàng. Bằng cách này, căn phòng được dọn sạch mà không phải dùng đến cách giảng giải dài dòng hay đe dọa trừng phạt. Mà giả sử ông có đe dọa cũng chưa chắc bắt bọn trẻ ngăn nắp như ý ông muốn.

Bà Mảy Catherine Wolf ở Mishawaka, thuộc bang Indiana, đang gặp 1 số vấn đề khó khăn cần phải bàn với ông chủ. Nhưng cô thư ký luôn nói ông bận suốt tuần, lịch lãm việc rất chặt chẽ. Cuối cùng bà nghĩ ra 1 cách, bèn viết cho ông 1 bức thư nghiêm chỉnh. Trong thư nói rằng bà hiểu ông bận như thế nào nhưng bà cần trình bày với ông 1 vấn đề rất quan trọng. Bà gởi kèm 1 mẫu thư viết sẵn đặt trong phong bì có ghi đại chỉ của mình. Bức thư được viết như sau:

"Thưa bà Wolf! Tôi có thể gặp bà vào lúc.......... giờ sáng/chiều ngày........... Tôi chỉ có thể dành cho bà......... phút mà thôi."

Như vậy ông ấy hoặc cô thư ký chỉ cần điền vài thông tin giờ giấc vào đoạn để trống và gởi lại cho bà. Bà kể: "Tôi bỏ bức thư vào hộp thư của ông chủ lúc 11 giờ sáng. Vào 2 giờ chiều tôi kiểm tra hòm thư. Ở đấy có cái phong bì chính tôi đề gửi cho tôi. Ông ấy hẹn dành cho tôi 10 phút vào buổi chiều hôm đó. Tôi đã gặp ông, chúng tôi đã trò chuyện trên 1 tiếng đồng hồ và giải quyết được rất nhiều vấn đề của tôi. Nếu không nghĩ ra cách trình bày gây chú ý như vậy thì có lẽ tôi còn phải đợi rất lâu".

James B. Boynton phải đề trình 1 báo cáo dài về thị trường kem dưỡng da với những số liệu thống kê đầy đủ, chính xác và toàn diện về mức độ cạnh tranh. Nhưng lần đầu gặp ông chủ để báo cáo, anh lại để mình rơi vào cuộc thảo luận vô bổ về phương pháp khảo sát thị trường, rồi đi đến tranh cãi. Rút kinh nghiệm, lần sau anh đã thay đổi phương pháp:

"Tôi bước vào phòng làm việc của ông chủ lúc ông đang bận tiếp điện thoại. Trong khi chờ đợi, tôi mở 1 va-li và đặt 30 lọ kem dưỡng da các loại lên mặt bàn làm việc của ông. Trên mỗi lọ tôi đều dán 1 mảnh giấy ghi vắn tắt những kết quả khảo sát về nó.

Giải quyết việc trên điện thoại xong, ông cầm từng lọ lên đọc thông tin ghi trên đó. Ông hỏi thêm 1 vài câu thể hiện rõ sự quan tâm. Lúc đầu ông nói chỉ dành cho tôi 10 phút để trình bày sự việc, nhưng 10 phút đã trôi qua, rồi 20 phút, 40 phút, cuối cùng chúng tôi nói chuyện hết 1 tiếng đồng hồ. Lần này tôi trình bày cũng những sự kiện tôi đã trình bày trước đây. Tuy nhiên tôi có sử dụng những biện pháp gây chú ý, phương pháp quảng cáo trực quan và nó đã tạo được kết quả to lớn".

* Một món ăn được trình bày sinh động sẽ làm thực khách cảm nhận rõ cái tài của người đầu bếp. Một truyện ngắn được viết sinh động làm độc giả nhận ra khả năng sử dụng ngôn ngữ của nhà văn. Một ý kiến được mô tả sinh động làm người nghe cảm nhận trí tuệ tinh tế của người nói.


NGUYÊN TẮC 20:
BIẾT TRÌNH BÀY VẤN ĐỀ 1 CÁCH SINH ĐỘNG.

ĐẮC NHÂN TÂM 19 KHƠI NGỢI SỰ CAO THƯỢNG


J. Pierpont Morgan nhận xét rằng con người thường có 2 lý do để hành động: 1 lý do thật mà người ta không nhận ra hoặc cố tình che giấu, và 1 lý do tốt đẹp được tuyên bố trước mọi người.

Dù bạn có chỉ trích thế nào thì người ta vẫn chỉ hành động theo theo "lý do thật", trong khi luôn muốn bạn tin vào  "lý do tốt đẹp". Vậy sao bạn không tán thành tâm lý đó? Hãy khen ngợi lý do tốt đẹp của họ dù bạn dù bạn biết lý do thật đằng sau đó là gì đi nữa.

Ông Hamilton J. Farrell ở Glenolden, bang Pennsylvania, là chủ 1 khu nhà trọ. Một khách trọ đòi ra đi bắt chấp hợp đồng còn những bốn tháng nữa. "Những người này đã sống trong ngôi nhà của tôi suốt cả mùa đông, thời kỳ đắt khách nhất trong năm", ông Ferrell kể trước lớp học, "và tôi biết sẽ khó tìm được người thuê căn phòng này trước mùa thu. Có thể thấy khoản thu nhập bị mất đi này là rất lớn, quả là tức điên lên được. Theo lẽ thường, đáng lý tôi phải xông vào và bảo anh ta đọc kỹ hợp đồng 1 lần nữa để thấy rằng, dù ra đi ngay bây giờ thì anh ta cũng phải trả toàn bộ tiền thuê nhà của 4 tháng còn lại như đã được kí kết. Tuy nhiên, cuối cùng tôi đã quyết định dùng 1 chiếc lược khác. Tôi nói: "Ông Doe, tôi nghe nói ông định ra đi, nhưng tôi không tin. Tôi cũng hiểu được đôi chút về bản chất con người, và ngay từ lúc mới gặp tôi đã tin chắc ông là người rất trọng chữ tín. Tôi dá đánh cuộc như thế đấy. Vậy tôi xin đề nghị thế này. Ông hãy suy nghĩ lại trong vài ngày nhé. Tới đầu tháng, lúc đến trả tiền thuê nhà, nếu ông vẫn bảo rằng ông muốn ra đi thì tôi sẽ đồng ý với quyết định của ông. Tôi sẽ vui vẻ để ông ra đi và thừa nhận rằng suy nghĩ của tôi về ông là sai lầm. Nhưng dù sao, tôi vẫn tin ông là người trọng chữ tín, ông sẽ giữ lời cam kết". Thế rồi, đến đầu tháng, người này tới trả tiền thuê nhà và bảo rằng vợ chồng anh đã bàn kỹ điều này và quyết định ở lại. Họ biết không có cách nào bảo toàn danh dự khác hơn là ở lại cho đến hết hợp đồng".

Có lần, Hầu tước Northcliffe không hài lòng khi thấy 1 tờ báo đăng  bức ảnh của mình mà không báo trước, ông đã viết cho tòa soạn này 1 bức thư. Nhưng thay vì viết: "Xin vui lòng không đăng ảnh của tôi, tôi không thích điều đó", ông lại sử dụng 1 lý do cao quý hơn khi nhắc đến lòng tôn kính và tình yêu của mọi người dành cho người mẹ. Ông viết: "Xin vui lòng đừng công bố ảnh của tôi. Mẹ tôi không hề thích điều đó và tôi hoàn toàn không muốn làm mẹ tôi buồn".

Khi Theodore Roosevelt muốn báo chí đăng hình ảnh các con của ông, ông cũng dùng đến những lí do cao quý để khơi ngợi sự cap thượng trong họ. Họ nhắc đến 1 nguyên tắc ăn sâu trong mọi người chúng ta: không gây tổn hại đến trẻ con. Ông nói: "Các ông biết bọn trẻ như thế nào rồi. Một vài người trong các ông cũng có con cái. Và các ông cũng biết đăng ảnh bọn trẻ nhiều sẽ không tốt cho chúng".

Cyrus Curtis, chủ 2 tờ báo Tin tức chiều thứ 7 (The Saturday Evening Post) và Tập san Phụ nữ & Gia đình (Ladies' Home Journal), với gia sản hàng triệu đô-la, xuất thân là 1 cậu bé nghèo khổ ở Marne. Buổi đầu khởi nghiệp, ông không thể trả tiền nhuận bút cho các cộng tác viên bằng với các tạp chí khác. Để có được các bài viết của những cây bút hàng đầu trong ngành báo, ông đã kêu gọi những động cơ cao thượng của họ. Chẳng hạn, ông thuyết phục bà Lousia Alcott, tác giả của quyển sách bất tử "Những người phụ nữ nhỏ bé" (Little Women), viết cho ông khi bà đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp bằng cách ký tờ séc 100 đô-la, để nhân danh bà trao cho 1 tổ chức từ thiện, công việc mà bà yêu thích.

Không thể có 1 chìa khóa vạn năng đối với mọi loại ổ khóa, cũng không có 1 nguyên tắc nào có thể ứng dụng chung cho tất cả mọi người. Nếu các bạn đã hài lòng với những kết quả đã đạt được, thì tôi nghĩ rằng các bạn không nên thay đổi. Còn nếu như ngược lại, các bạn có thể thử nghiệm cách thức mới. Cũng chẳng mất gì cả.

Tôi nghĩ rằng bạn sẽ thích đọc câu chuyện có thực sau đây của James L. Thomas, 1 học viên trước đây của tôi:

Có 6 khách hàng của 1 công ty xe hơi không chịu trả tiền rửa xe. Họ không phủ định toàn bộ hóa đơn nhưng mỗi người lại cho rằng hóa đơn tính sai 1 vài chỗ. Công ty biết rõ các hóa đơn không sai và những khách hàng này cũng đều ký tên vào hợp đồng sửa chữa khi công việc được tiến hành. Những công ty đã mắc 1 sai lầm đầu tiên là nói ra điều ấy.

Và sau đây là vài biện pháp mà những nhân viên ở bộ phận tài chính vẫn làm để thu những hóa đơn đã quá hạn. Các bạn có cho rằng họ thành công không?

1. Họ đến nhà từng người và xẵng giọng nói rằng họ đến thu tiền nợ đã hết hạn từ lâu. 

2. Họ trình bày đơn giản rằng công ty tuyệt đối đúng và như vậy khách hàng hoàn toàn lầm lẫn, rõ ràng không thể chối cãi được.

3. Họ bảo rằng công ty biết rõ về xe hơi khách hàng cho nên không cần phải tranh luận gì cả.

4. Họ tranh cãi với khách hàng.

Hai người phụ trách tài chính sắp sửa sủ dụng luật pháp với khách hàng thì may sao vấn đề đến tai tổng giám đốc. Ông xem xét lại mọi sự việc, thấy rằng những người khách ấy trước đây luôn thanh toán sòng phẳng. Như vậy việc này có gì đó không ổn, có thể sai lầm nằm ở phương pháp thu tiền. Thế là ông giao cho James J. Thomas đi thu những khoản "nợ khó đòi" này.

Thomas kể lại các bước mà ông đã thực hiện:

1. Tôi đi thăm từng khách hàng, hỏi xem họ không hài lòng công ty ở những điểm nào.

2. Tôi nói rằng tôi phải đi tìm hiểu sự việc vì công ty cũng có thể phạm sai lầm.

3. Tôi bỏa rằng không ai hiểu rõ của họ hơn chính họ, hơn nữa họ lại có kiến thức chuyên môn về vấn đề này.

4. Tôi để họ nói, và lắng nghe với tất cả sự quan tâm và thiện cảm.

5. Cuối cùng, khi họ đã trút hết nỗi lòng, trở nên bình tĩnh, tôi mới kêu gọi những động cơ cao thượng để họ xem xét lại vấn đề.

Tôi nói: "Trước hết, tôi cảm thấy vấn đề này đã bị xử lý sai lầm. Bộ phận tài chính đã gây cho ông những phiền hà, rắc rối. Tôi rất buồn và với tư cách là 1 đại diện của công ty, tôi vô cùng xin lỗi. Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Khi nghe ông trình bày, tôi nhận thấy thái độ lịch sự và kiên nhẫn của ông. Vì vậy, xin ông giúp tôi. Đây là 1 điều mà ông có thể làm tốt hơn bất kỳ ai vì ông là người biết rõ nhất. Đây là hóa đơn của ông, xin ông xem xét và chỉnh sửa lại giùm như vai trò chủ tịch công ty. Ông muốn sao tôi xin nghe theo vậy".

Năm vị khách tỏ ra hài lòng với việc chỉnh sửa hóa đơn. Nhưng chỉ các chi tiết bị sửa đổi, còn giá trị mỗi hóa đơn khoảng vài trăm đô-la đều được giữ nguyên và thanh toán đầy đủ. Chỉ 1 người từ chối, không trả 1 xu nào. Nhưng đây mới là điều đáng nói sau đó của toàn bộ sự việc. Trong vòng 2 năm sau, cả 6 người này đều tiếp tục mua xe mới ở  công ty chúng tôi.

Ông Thomas nói thêm: "Kinh nghiệm cho tôi biết rằng, nền tảng tốt trong mọi mối quan hệ là hãy luôn suy nghĩ rằng khách hàng trung thực và công bằng. Mà quả thật đa số khách hàng đều như vậy thế, họ sẵn lòng thanh toán sòng phẳng nếu họ thật sự yên tâm về sự chính xác của các hóa đơn. Tất nhiên phải có ngoài lệ, nhưng tôi tin hầu hết các cá nhân gian tham hay có thiên hướng gây khó khăn cho người khác sẽ hợp tác hơn nếu bạn chứng tỏ cho họ thấy rằng, bạn xem lại là người trung thực, thẳng thắn và lịch sự".

* Nếu được yêu thương, con người sẽ biết yêu thương và trở nên đáng yêu hơn.

* Nếu bạn cứ chỉ luôn nhìn vào mặt xấu của ai đó, điều đó sẽ làm anh ta ngày càng trở tồi tệ hơn. Nhưng nếu khuyến khích anh ta vươn tới những điều tốt, chắc chắn anh ta sẽ làm được.

- Johann Goethe
NGUYÊN TẮC 19:
KHƠI GỢI SỰ CAO THƯỢNG CỦA NGƯỜI KHÁC.