ĐẮC NHÂN TÂM 12 THẲNG THẮN THỪA NHẬN SAI LẦM CỦA MÌNH ~ PHAN NGỌC LỢI

ĐẮC NHÂN TÂM 12 THẲNG THẮN THỪA NHẬN SAI LẦM CỦA MÌNH


Cách nhà tôi khoảng vài phút đi bộ là khu vực nguyên sinh mà người ta quen rồi là Công viên Rừng. Ở đấy có các bụi mâm xôi hoa nở trắng xóa vào mùa xuân, là nơi những chú sóc dễ thương làm tổ và nuôi con. Tôi thường đến đấy cùng với Rex, chú chó nhỏ bulldog giống Boston của tôi. Vì công viên vắng người nên tôi không xích cổ và khớp mõm Rex mà để nó được thoải mái.

Một hôm chúng tôi gặp 1 viên cảnh sát đi ngựa trong công viên. Ông xẵng giọng với tôi: "Này, sao ông lại để chó rong trong công viên mà không xích cổ và khớp mõm nó? Ông không biết thế là vi phạm sao?". "Vâng! Tôi biết", tôi đáp nhẹ nhàng, "nhưng tôi nghỉ nó không thể gây phương hại gì cho ai ở đây". "Ông nghĩ! Hừ, pháp luật không cần biết điều ông nghĩ. Con chó này có thể giết 1 con sóc hay cắn 1 đứa bé. Lần này nữa thì ông sẽ phải trả lời điều đó trước tòa." Tôi nhẹ nhàng hứa sẽ tuân thủ đúng quy định. 

Một hôm, chúng tôi gặp 1 viên cảnh sát đi ngựa trong công viên. Ông xẵng giọng với tôi: "Này, sao ông để chó đi rong trong công viên mà xích cổ và khớp mõm nó? Ông không biết thế là vi phạm sao?". "Vâng! Tôi biết ", tôi đáp nhẹ nhàng, "nhưng tôi nghĩ nó không thể gây phương hại gì cho ai ở đây". "Ông nghĩ! Hừ, pháp luật không cần biết điều ông nghĩ. Con chó này có thể giết 1 con sóc hay cắn 1 đứa bé. Lần này, tôi cho qua, nhưng nếu tôi bắt gặp nó như vậy 1 lần nữa thì ông sẽ phải trả lời điều đó trước tòa." Tôi nhẹ nhàng hứa sẽ tuân thủ đúng quy định.

Thực tế tôi đã chấp hành được vài tuần lễ. Rex không thích cái bịt mõm và tôi cũng không muốn nó như thế. Thế là chúng tôi bỏ nó ra. Mọi việc yên ổn trong 1 thời gian, nhưng quả là đi đêm có ngày gặp ma. Buổi chiều nọ, khi Rex và tôi đang thong dong đi lên 1 ngọn đồi, bỗng từ sau bụi cây ngay phía trước chúng tôi hiện ra người đại diện pháp luật hôm nọ đang chễm chệ trên lưng ngựa. Tôi biết mình có lỗi. Cho nên không đợi viên cảnh sát lên tiếng, tôi nói trước:

- Thưa ông sĩ quan, chúng tôi đã sai. Tôi có lỗi. Tôi không nói quanh co, không bào chữa. Cách đây vài tuần, ông đã cảnh cáo rằng nếu như tôi mang con chó này đến đây lần nữa mà không bịt mõm thì ông sẽ phạt tôi.

- Đúng thế. - Viên cảnh sát dịu giọng. - Tuy nhiên tôi cũng hiểu, ai lại không muốn để cho chú chó cưng thoải mái 1 chút ở 1 nơi vắng vẻ như thế này:

- Vâng, ai cũng muốn, nhưng điều đó trái pháp luật. - Tôi đáp.

- Một con chó nhỏ như thế này thì gây hại gì cho ai. - Viên cảnh sát nói.

- Không gây hại nhưng nó có thể giết những con sóc. - Tôi nói.

- Được rồi, tôi nghĩ rằng ông quá nghiêm túc đấy. - Anh ta bảo tôi. - Tôi sẽ bày cách cho ông. Ông cứ để nó chạy lên đồi và xem như tôi không nhìn thấy nó - và chúng ta chuyện này đi.

Viên cảnh sát muốn tỏ ra quan trọng. Khi tôi bắt đầu tự kết án mình, phong cách bề ngoài trên mà ông muốn biểu lộ chỉ còn là thái độ rộng lượng và tha thứ.

Thay vì cãi nhau với viên cảnh sát, tôi nhanh chóng chấp nhận, công khai và nhiệt tình, rằng ông ấy hoàn toàn đúng, còn tôi hoàn toàn sai. Câu chuyện chấm dứt ở chỗ thật thú vị là tôi theo quan điểm của ông ấy và ông ấy lại theo quan điểm của tôi. TRong khi chỉ mới cách đây vài tuần, chính con người này đã định sử dụng pháp luật với tôi.

Tự phê phán mình chẳng là dễ dàng hơn nhiều so với việc nghe lời phê phán từ miệng người khác sao?

Nếu chúng ta chịu nhìn nhận những điều sai trái của mình trước khi người khác có dịp nói ra, chúng ta sẽ có 99% cơ hội được đối xử bằng thái độ hào hiệp, tha thứ và những lỗi lầm sẽ được giảm bớt.

Ferdinand E. Warren, 1 chuyên gia trong ngành quảng cáo đã sử dụng kỹ thuật này để dành được thiện chí của 1 khách hàng khó chịu, có tinh hay chỉ trích. Ông kể:


"Trong việc vữ quảng cáo và xuất bản, điều quan trọng là phải  chính xác và tỉ mỉ. Một vài nhà xuất bản yêu cầu đơn đặt hàng của họ phải được thực hiện ngay. Trong những trường hợp như thế, rất dễ xảy ra vài sơ xuất nhỏ. Đặc biệt có tay giám đốc mỹ thuật của 1 trong số những nhà xuất bản này rất ưa vạch lá tìm sâu. Gần đây, tôi gởi cho ông ấy 1 tác phẩm vừa hoàn thành gấp. Ngay sau đó, ông điện thoại gọi tôi đến ngay. Quả đúng như tôi dự đoán, ông ấy đắc chí tìm được dịp vạch ra lỗi lầm của tôi, và hung hăng hỏi tại sao tôi lại làm như thế này như thế nọ. Tôi lập tức nhận ra cơ hội ứng dụng lối tự phê bình vừa học được và nói: 

- Thưa ông .... , nếu đúng như ông nói thì tôi thật có lỗi và hoàn toàn không có cách nào bài chữa được. Từng thiết kế cho ông lâu như vậy lẽ ra chúng tôi phải hiểu ý ông hơn. Tôi cảm thấy rất xấu hổ.

Gần như ngay lập tức ông ấy bắt đầu che chở cho tôi:

- Anh nói phải, nhưng dẫu sao, cũng không phải là sai lầm nghiêm trọng. Đây chỉ là...

Tôi ngắt lời ông:

- Mọi sai lầm đều phải trả giá.

Ông ta định nói nhưng tôi không để cho ông kịp xen vào:

- Lẽ ra, tôi phải cẩn thận hơn, ông đã cho tôi nhiều cơ hội và ông xứng đáng được đáp lại 1 cách công bằng, thế nên tôi cần phải vẽ lại.

Ông vội can:

- Ồ, không! Tôi không nghĩ đến chuyện gây rắc rối như thế.

Rồi ông khen công việc của tôi, cam đoan với tôi rằng ông chỉ muốn sửa lại đôi chút. Mà cái lỗi vặt vãnh như thế chẳng tổn hại gì, đừng bận tâm đến nó nữa.

Thái độ tích cực nhận lỗi của tôi làm ông ấy không có lí do gì đi xa hơn. Ông kết thúc bằng lời mời tôi ăn trưa. TRước khi chia tay, ông trao cho tôi 1 tờ séc và đặt thêm 1 đơn hàng mới."

Bất kì 1 kẻ ngốc nào cũng cố bào chữa lỗi lầm và hầu hết mọi kẻ ngốc đều làm như thế. Việc tự nhận lỗi sẽ giúp cho chúng ta khác biệt với số đông tầm thường và cho chúng ta 1 cảm giác tự hào cùng niềm vui cao thượng. Nhưng đó phải là sự tự nhận lỗi 1 cách thành thực chứ không phải giả vờ theo kiểu "cho qua chuyện" hay cố tình nhận lỗi để tỏ vẻ bề trên, theo kiểu "ta đây không chấp".

Một trong những câu chuyện đẹp nhất mà lịch sử ghi lại về Tướng Rober E. Lee là việc ông kết án mình về thất bại của Tướng Pickett trong trận tấn công ở Gettysburg.

Tướng George E. Pickett để tóc dài, đội nón lệch, cưỡi ngựa đi trước. Phía sau ông, hàng hàng quân sĩ cờ xí xấp phấp phới, lưỡi lê sáng ngời. Họ dũng mãnh xông lên bất chấp mưa bom bão đạn của đối phương. Có lúc họ đã chiếm lĩnh được trận địa. Nhưng cuộc tấn công mãnh liệt và hào hùng ây chỉ là khúc dạo đầu của sự thảm bại. Đoàn quân của Pickett bị đánh tan tác không còn manh giáp.

TRận Gettysburg là sai lầm nghiêm trọng nhất, gây tổn thất lớn nhất trong cuộc đời cầm quân oanh liệt của Tướng Lee. Thất bại này đánh dấu sự kết thúc và vai trò lịch sử của quân miền Nam. Lee gửi đơn xin từ chức và yêu cầu Jefferson Davis, Tổng thống Liên minh miền Nam, bổ nhiệm 1 người trẻ và có năng lực hơn". Nếu như Lee muốn gán thất bại tệ hại đó cho 1 người nào khác thì ông đã có thể tìm được hàng chục lời bào chữa cho mình: 1 vài chỉ huy sư đoàn đã không mang quân đên chi viện cho ông. Kỵ binh đã không đến kịp thời để hỗ trợ cho bộ binh...

Nhưng Lee quá cao thượng nên không đổ lỗi cho bất kỳ ai. Khi đoàn quân bại trận của Pickett trở về phòng tuyến, người đầy máu me, Robert E. Lee 1 mình 1 ngựa ra gặp binh sĩ và chân thành nói với họ lời kết án chính mình: "Tất cả việc này là do lỗi của ta. Ta, và chỉ mình ta đã khiến cho trận chiến này đại bại".

Trong lịch sử chiến tranh thế giới, hiếm thấy vị tướng nào có lòng dũng cảm và tinh thần lãnh đạo kiệt xuất như thế.

Elbert Hubbard là 1 trong những tác giả độc đáo nhất từ xưa đến nay, có khả năng khuấy động cả 1 đất nước. Những câu nói châm chọc của ông nhiều khi gây nên những phản ứng rất dữ dội. Nhưng, Hubbard, với tài năng hiếm có trong việc đối nhân xử thế, nhiều khi lại biến những kẻ thù của mình thành bạn bè. Khi 1 bạn đọc bực tức viết thư đến tòa soạn để phản đối Hubbard thì ông thường trả lời như sau: "Bây giờ nhìn lại, chính tôi cũng không hoàn toàn đồng ý với những gì tôi đã viết. Không phải mọi điều tôi viết hôm qua đều còn lý thú đối với tôi hôm nay. Tôi vui sướng biết rằng bạn đã quan tâm việc này. Lần sau, nếu có dịp qua đây, xin bạn nhớ đến thăm tôi, chúng ta sẽ bạn thêm chuyện này. Thân mến".

Chúng ta có thể nói gì với người đối xử với ta như thế?

Sau mỗi khóa huấn luyện, học viên của chúng tôi phải qua kỳ kì kiểm tra. Mỗi người sẽ được bạn học nhận xét về mình, những điểm mạnh và những điểm cần hoàn thiện. Những lời nhận xét này được viết trên giấy và không ký tên. Sau kỳ kiểm tra đó, có 1 học viên đến gặp tôi với tâm trạng rất thất vọng. Mọi người trong lớp đã chỉ trích anh ta không tiếc lời, nào là kiêu ngạo, hách dịch, xấu bụng, đáng phải tẩy chay và tống ra khỏi lớp. Tôi đã khuyên anh ta ứng dụng nguyên tắc trong chương trình này. Buổi học kế tiếp, con người "đầy tội lỗi" đã đứng trước lớp, nhìn thẳng vào mọi người và nói: "Các bạn thân mến, tôi biết rằng tôi không dễ thương chút nào hết. Quả thực tôi đã phạm rất nhiều lỗi lầm tệ hại trong ứng xử với mọi người. Đọc những lời nhận xét của các bạn, tôi rất buồn nhưng thành thật phải nhìn nhận rằng nó rất có ích cho tôi. Đây là 1 bài học nhớ đời và tôi xin chân thành tiếp thu. Tôi cũng chỉ là 1 con người bình thường và cũng cần được yêu thương như mọi người khác. Các bạn có thể giúp tôi thêm 1 lần nữa được không? Chiều nay, xin các bạn vui lòng viết thêm cho tôi vài dòng nữa chỉ bảo tôi cách sửa mình như thế nào. Tôi xin hứa sẽ thay đổi thực sự".

Lời tâm sự chân tình này đã làm xúc động cả lớp. Những người mới tuần trước đây chỉ muốn đem anh ta ra "hành hình" thì bây giờ lại nhiệt tình khen ngợi sự khiêm tốn và chân thành của anh. SAu đó họ đã thật sự giúp anh ta sửa mình và động viên anh vượt qua giai đoạn điều chỉnh đầy khó khăn ấy.

* Nếu bạn đã sai lầm thì không gì hay bằng thẳng thắn nói rằng: "Tôi đã sai". Nhượng bộ không phải là hạ mình, nhận lỗi không là nhục nhã.
- Fenelon

* Trong quan hệ với con người, hãy luôn nhớ rằng chúng ta đang giao tiếp với những sinh vật không những có lý trí mà còn có cảm xúc, họ rất dễ bị tổn thương bởi định kiến nhưng luôn có động lực khi có niềm tự hào và lòng kiêu hãnh.
- Dale Carnegie 

NGUYÊN TẮC 12:
NẾU BẠN SAI, HÃY NHANH CHÓNG VÀ THẲNG THẮN THỪA NHẬN ĐIỀU ĐÓ.

0 comments:

Post a Comment