PHAN NGỌC LỢI

Quảng Cáo Google Adwords

Quảng Cáo Google Adwords Để Tăng Doanh Số Bán Hàng Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Google Adwords

Làm Sao Website Bạn Thân Thiện Với Tìm Kiếm Google Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Facebook Ads

Tăng Like Hiệu Quả Và Đúng Khách Hàng Tìm Năng Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Facebook Ads

Làm Sao Bỏ Tiền Quảng Cáo Facebook Ads Hiệu Quả Nhất Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Trên Youtube

Làm Sao Để Tạo Cho Sản Phẩm Có Một Kênh Truyền Hình Hotline: 0905-393-577

Quảng Cáo Mạng Xã Hội

Tạo Hệ Sinh Thái Cho Website Hotline: 0905-393-577

Bán Tỏi Đen Lý Sơn Online

Bán Tỏi Đen Lý Sơn Online

Tỏi Đen Lý Sơn

Tỏi Đen Cô Đơn 

Vua của các loại tỏi

Tăng cường đề kháng, phòng chống bệnh ung thư, tim mạch, tiểu đường,  
giảm cholesterol, giải độc gan, cải thiện chức năng tiêu hóa


NGUYÊN TẮC 30 TÔN VINH NGƯỜI KHÁC


Năm 1915, cả nước Mỹ hoảng loạn trước nguy cơ chiến tranh. Trong hơn 1 năm, các quốc gia châu Âu đánh nhau và gây ra những tổn thất về người và của ở mực độ chưa từng thấy. Hòa bình có tồn tại không? Không ai cí thể trả lời câu hỏi đó. Nhưng Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson quyết định thử thời cơ. Ông cử 1 phái viên sang tham vấn ý kiến của các nhà lãnh đạo châu Âu.

William Jennings Bryan, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, rất muốn đảm nhận trách nhiệm này. Ông thấy đây là 1 cơ hội thực thi chính nghĩa và có thể ghi danh vào sử sách. Tuy nhiên, Tổng thống Wilson lại bổ nhiệm 1 người khác. Đó là bạn thân và là cố vấn của Tổng thống: Đại ta Eward M. House. Ông House còn nhận 1 nhiệm vụ gay go hơn nữa là tìm cách báo tin tức khó chịu này cho Bryan mà không làm cho ông ta tức giận. Đại tá Huose kể lại trong nhật ký:

"Bryan rõ rang thất vọng khi nghe nói tôi sẽ sang châu Âu làm đặc phái viên hòa bình, ông nói chính ông đã lên kế hsót roạch làm điều đó... Tôi đáp lại rằng: "Tổng thống nghĩ sẽ bất tiện nếu để 1 người có địa vị quan trọng trong chính phủ như ông làm việc đó, vì việc này sẽ thu hút nhiều chú ý của dư luận và mọi người sẽ đặt câu hỏi tại sao ông lại phải đi xa..."

Các bạn có nhìn thấy ẩn ý của House không? House gián tiếp nói với Bryan rằng Tổng thống xem Bryan là vô cùng quan trọng đối với đất nước. Dĩ nhiên, Bryan rất hài lòng với hàm ý ấy bởi vì nó chứng tỏ mọi người, trong đó có Tổng thống, thấy được vai trò quan trọng của ông. 

Vốn khôn khéo và giàu kinh nghiệm, Đại tá House đã thực hành 1 trong những nguyên tắc quan trọng: Làm cho người khác cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc khi thực hiện điều mà bản thân mình mong muốn.

Woodrow Wilson cũng theo nguyên tắc này ngay cả khi ông mời Willian Gibbs McAdoo làm thành viên trong nội các. Đây là vinh dự cao nhất dành cho 1 công dân. Thế mà ông còn đưa ra lời mời theo cách khiến cho McAdoo cảm thấy mình quan trọng bội phần. Đây là câu chuyện theo chính lời của McAdoo: "Tổng thống nói rằng ngài đang thành lập nội các và ngài sẽ rất vui sướng nếu tôi chấp nhận ghế Bộ trưởng Tài chính. Cách nói của ngài khiến tôi có cảm giác rằng khi chấp nhận vinh dự này là tôi đã tặng cho ngài 1 ân huệ to lớn".

Không chỉ các chính khách và các nhà ngoại giao mới ứng dụng nguyên tắc này. Một người bình thường cũng có thể sử dụng nó 1 cách thật hiệu quả. Dale O. Ferrier ở Fort Wayne, Indiana, kể lại cách ông khuyến khích 1 cậu bé trở nên thích thú khi làm 1 công việc mà trước đây mà cậu cho là rất tẻ nhạt:

"Một trong những công việc buồn chán của Jeff là nhặt những quả lê rơi. Cậu không thích công việc này, và thường không làm hoặc làm với thái độ rất lơ là, bỏ sót rất nhiều quả. Một hôm tôi bảo cậu ta: "Này Jeff, chú bàn với cháu việc này, nếu cháu nhặt được 1 rổ đầy lê chú sẽ trả cháu 1 đô-la. Nhưng nếu sau khi cháu làm xong mà chú còn thấy 1 quả lê sót ở trong vườn, chú sẽ lấy của cháu 1 đô-la. Cháu có dám đánh cược với chú không?". Đúng như mong đợi, cậu bé nhặt không sót 1 quả lê nào. Chẳng những thế, tôi còn phải để ý xem chừng cậu có hái quả nào trên cây để làm đầy các rổ của cậu hay không".

Gunter Schmidt, học viên của chúng tôi ở Tây Đức, có 1 cô nhân viên trong cửa hàng thực phẩm rất lười biếng, không chịu dán nhãn giá trên các loại hàng hóa. Điều này làm cho khách hàng than phiền rất nhiều. Nhắc nhở hoặc đe dọa cô ta không đạt hiệu quả gì. Cuối cùng, Schmidt bổ nhiệm cô làm tổng quản trông coi giá cả của cửa hàng, cô sẽ chịu trách nhiệm định giá toàn bộ hàng hóa. Trách nhiệm và chức vụ mới này đã thay đổi hoàn toàn thái độ của cô. Từ đó cô rất quan tâm và thực hiện nhiệm vụ của mình rất tốt.

Câu chuyện này có vẻ hơi trẻ con. Nhưng đó cũng là điều mà người ta nói về Napoleon khi ông cho đúc 15.000 huân chương Bắc đẩu Bội tinh tặng các binh sĩ, phong 18 viên tướng của mình là "Thống chế Pháp" và gọi đạo quân của mình là "Đại quân". Napoleon đã bị chỉ trích đã tặng "đồ chơi" cho các dũng tướng dạn dày chiến trận. Napoleon đáp trả: "Tôi làm điều đó là bởi vì đồ chơi vẫn luôn chi phối con người".

Một người bạn của tôi bà Ernest Gent ở Scarsdale, New York, khó chịu vì những cậu bé cứ chạy bừa lên thảm cỏ của bà. Quát mắng, dỗ dành mãi vẫn không có tác dụng, bà nghĩ ra cách tặng cho đứa trẻ nghịch phá nhất trong đám 1 danh hiệu và cảm giác về uy quyền. Bà gọi cậu bé là "thám tử" và giao cho cậu trách nhiệm ngăn không cho bất kỳ ai chạy ngang qua thảm cỏ. Điều này đã giải quyết được vấn đề. "Thám tử" còn tuyên bố nung 1 miếng sắt đỏ và đe dọa in vào người bất kỳ thằng bé nào dám giẫm lên thảm cỏ.

Người lãnh đạo nên ghi nhớ những điều dưới đây khi phải thay đổi thái độ hay hành vi của những người mình quản lí:

1. Thành thực. Đừng hứa điều gì bạn không thể làm được. Hãy nghĩ đến lợi ích của nhân viên thay vì lợi ích của bản thân. 

2. Biết chính xác bạn muốn nhân viên thực hiện điều gì.

3. Thông cảm. Hãy tự hỏi nhân viên của mình thực sự muốn điều gì.

4. Xem xét những lợi ích mà nhân viên sẽ nhận được khi thực hiện điều bạn gợi ý, đề nghị.

5. So sánh những lợi ích này với những điều nhân viên yêu cầu.

6. Khi đưa ra yêu cầu, bạn nên trình bày dựa trên quan điểm quyền lợi của nhân viên.

Đừng quá ngây thơ nếu cho cho rằng chúng ta luôn nhận được sự hưởng ứng tích cực, thuận lợi khi chọn cách tiếp cận như trên. Nhưng, dù sao con người cũng dễ có xu hướng thay đổi thái độ nếu chúng ta làm cho người khác vui thích thực hiện điều mình được gợi ý. Dù hiệu quả chỉ 10% thì đó cũng là thành công rồi.

Gợi ý 1 điều gì đó thật khéo léo để người khác thực hiện là cả 1 nghệ thuật. Nếu chúng ta kiên trì rèn luyện và có sự quan tâm chân thành đến người khác, chúng ta sẽ làm được.

* Nhiệm vụ quan trọng nhất của con người là sống và mang đến cho mình cũng như những người xung quanh những giây phút thanh bình và hạnh phúc, đánh thức mọi khả năng tiềm ẩn trong họ và giúp họ vượt qua những khó khăn của cuộc sống.
- Dale Carnegie 
* Khi thực sự quan tâm và đủ kiên nhẫn để truyền đạt thì bao giờ chúng ta cũng nhận được những hưởng ứng tích cực và thu được kết quả tốt nhất.
- Charlotte Bronte

* Có những điểm cao trào trong cuộc sống, và hầu hết chúng đều đến từ sự khích lệ của 1 ai đó.

- George Adams
NGUYÊN TẮC 30:
TÔN VINH NGƯỜI KHÁC, LÀM CHO HỌ VUI VẺ THỰC HIỆN ĐỀ NGHỊ CỦA BẠN.


NGUYÊN TẮC 29 MỞ ĐƯỜNG CHO NGƯỜI KHÁC SỬA CHỮA LỖI LẦM


 Một người bạn của tôi bị vợ chưa cưới ép học khiêu vũ. Anh không thích điều đó và cũng chẳng hiểu học nó để làm gì. Chẳng có động cơ nào thôi thúc nên anh chàng 40 tuổi nọ tập tành mãi mà chẳng có tiến bộ gì. Cô giáo đầu tiên cáu gắt, chê anh thậm tệ. Anh biết cô nói thật nhưng chán cô và chán cả mình nên chẳng thèm học nữa. Người thứ 2 thì ngược lại: khen ngợi anh nhiều điều. Anh kể: "Có thể cô ấy đã nói dối, nhưng tôi vẫn thích điều đó. Cô bảo cách khiêu vũ của tôi hơi "ngồ ngộ" nhưng căn bản là đúng, chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh. Cô còn khen tôi "có ý thức bẩm sinh về nhịp điệu" và "trời sinh ra để khiêu vũ". Bấy giờ tâm trí tôi bảo tôi rằng, xưa nay tôi vẫn là 1 người khiêu vũ tệ hại, chắc chỉ vì tôi trả tiền nên cô phải nói vậy. Tuy nhiên từ tận đáy lòng, tôi vẫn muốn nghĩ có thể cô giáo đúng. Nhưng chính câu "có ý thức bẩm sinh về nhịp điệu" luôn âm thầm khuyến khích tôi cải thiện khả năng của mình. Và tôi đã thực sự khá hơn hẳn. Giờ đây tôi là tay khiêu vũ cừ khôi".

Nếu bạn bảo con cái, vợ hoặc chồng hay nhân viên của bạn rằng họ ngốc nghếch, vụng về hay bất tài... nghĩa là bạn đã hủy diệt hầu hết mọi động cơ để họ tiến bộ. Nhưng nếu ngược lại, bạn khuyến khích, làm cho sự việc có vẻ dễ dàng hơn, thể hiện sự tin tưởng rằng họ có năng khiếu nhưng chưa được phát triển thì họ nhất định sẽ cố gắng phát triển năng khiếu mà bạn đã phát hiện hay thậm chí là gán cho họ. 

Ông Clarence M. Jones, 1 giảng viên của chúng tôi ở Cincinnati, Ohio, kể chuyện cuộc đời của con trai ông đã thay đổi kỳ diệu như thế nào. Từ khi có niềm tin, mọi việc rất dễ dàng: "Cháu David biij tai nạn ô-tô năm lên 3 tuổi, bị tổn thương nặng vùng trán. Cháu học trong lớp học đặc biệt dành cho những học sinh chậm phát triển của trường Dallas. Mười lăm tuổi và học lớp 7 mà cháu không nhớ được bảng cửu chương, phải đếm trên đầu ngón tay và khả năng đọc rất kém. Tuy nhiên, cháu có 1 điểm tích cực là thích nghiên cứu radio và tivi. Cháu muốn trở thành 1 chuyên gia viễn thông. Tôi khuyến khích điều này và bảo với cháu rằng cháu cần học giỏi toán để có thể nghiên cứu về vô tuyến. Tôi quyết định giúp cháu trở nên thành thạo về mặt này. Chúng tôi có 4 bộ bài có những con số để học các phép cộng, trừ, nhân, chia. Nhiệm vụ đầu tiên của David là gọi đúng tên của những lá bài, hễ sai thì chúng tôi sửa và cháu phải đọc lại. Rồi chúng tôi luyện tốc độ. Tôi nói với cháu rằng khi cháu nói đúng tất cả các là bài trong vòng 8 phút thì việc học này sẽ chấm dứt. Điều này có vẻ như là 1 mục tiêu không tưởng đối với David. Đêm đầu cháu mất đến 52 phút, đêm thứ hai 48, rồi 45, 44, 41..., sau đó dưới 40 phút. Tôi khen ngợi cháu mỗi lần cháu giảm được thời gian. Mỗi lần cháu tiến bộ, cả 2 vợ chồng tôi ôm cháu, cả nhà nhảy khiêu vũ với nhau bằng những điệu nhảy vui nhộn. Vào cuối tháng ấy cháu nói tên mọi con số đúng hoàn toàn trong thời gian không đầy 8 phút. Khi cháu đạt được 1 tiến bộ nhỏ, cháu thường tự mình yêu cầu được làm lại để có thể tiến bộ hơn. Cháu đã phát hiện ra rằng việc học là dễ dàng và vô cùng lý thú.

Dĩ nhiên, kết quả là môn đại số của cháu tiến bộ nhảy vọt. Tôi và mẹ cháu vui mừng vô cùng khi lần đầu tiên cháu mang về nhà tấm giấy khen môn toán. Những thay đổi khác đến nhanh chóng không thể ngờ được. Việc đọc của cháu tiến bộ nhanh và chúng tôi bắt đầu kích thích các khả năng tự nhiên của cháu trong hội họa. Sau đó, thầy giáo khoa học giao cho cháu làm 1 mẫu vật trưng bày. Cháu chọn khai triển 1 loạt các mô hình rất phức tạp để chững minh kết quả của đòn bẩy. Điều này không những đòi hỏi về vẽ và làm mô hình mà cả về toán học ứng dụng nữa. Mô hình triển lãm của cháu được giải nhất trong hội thi khoa học của nhà trường, được đưa vào cuộc thi cấp thành phố và đã chiếm giải 3.

Đây là 1 cậu bé bị xem là "hỏng về não bộ". Nhưng từ khi cháu phát hiện ra rằng mình thực sự có thể học và làm được nhiều việc thì mọi việc thay đổi hẳn. Trước đây, mọi con đường đi đến tương lai học vấn tưởng như đều đã đóng lại với cháu. Thế mà lúc học tập tại trường đại học, cháu lại được bầu vào hội sinh viên vinh dự của trường Đại học quốc gia. Khi nhận ra việc học tập là dễ dàng thì toàn bộ cuộc đời của cháu đã thay đổi hoàn toàn".

* Chúng ta không thể dạy bảo ai bất cứ điều gì. Chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn bên trong con người họ.
- Galileo
NGUYÊN TẮC 29:
KHUYẾN KHÍCH, MỞ ĐƯỜNG CHO NGƯỜI KHÁC SỮA CHỮA LỖI LẦM.

NGUYÊN TẮC 28 CHO NGƯỜI KHÁC NIỀM TỰ HÀO,

Trong quyển Những kỉ niệm đời tôi với Maeterlinck (Souvenirs, My life with Maeterlinck), Georgette Leblanc kể về sự chuyển hóa kỳ diệu của 1 "nàng lọ lem" người Bỉ như sau:

" Một cô phục vụ ở khách sạn lân cận mang thức ăn đến cho tôi. Người ta gọi cô là "Marie rửa bát" vì cô bắt đầu nghề nghiệp của mình bằng công việc bị nhiều người coi thường này. Nhìn chung, dưới ánh mắt người đời, cô là 1 cô bé lọ lem đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Một hôm, khi cố mang đĩa mì ống tới cho tôi, tôi nói: "Marie này, ở cô có rất nhiều điểm đáng yêu, cô có biết không?". Marie đứng lặng trong giây lát, gần như ngưng thở. Sau đó cô đặt cái đĩa lên bàn và nói: "Thưa bà, cháu chưa nghĩ đến điều đó bao giờ". Cô không nói thêm điều gì nữa mà chỉ lặng lẽ lui ra. Từ ngày hôm đó, những thay đổi kỳ lạ bắt đầu xuất hiện ở cô gái thầm lặng ấy. Tin rằng mình có nhiều điều tốt đẹp mà mọi người chưa biết, cô bắt đầu chăm sóc gương mặt và dáng hình mình 1 cách kỹ lưỡng. Và rồi bao vẻ thanh xuân bị vùi lấp bấy lâu nay bỗng trỗi dậy trong cô. Hai tháng sau, cô báo tin sẽ kết hôn với người của ông bếp trưởng. Cô nói: "Cháu sẽ trở thành 1 quý bà! " rồi cô cảm ơn tôi. Tôi vô cùng cảm động khi nghĩ rằng chỉ với 1 câu nói ngắn ngủi ấy, tôi đã giúp cô thay đổi cả cuộc đời."

Georgette Leblanc đã cho "Marie rửa bát" niềm tin và động lực để vươn lên. Và Marie đã lấy niềm tin và động lực ấy làm điểm tựa để thay đổi cuộc đời mình.

Trong đời thường, cho người khác 1 thanh danh là quan trọng; nhưng phê bình 1 người mà vẫn giữ được danh dự cho người ấy còn quan trọng hơn gấp nhiều lần.

Chuyện kể rằng, 1 buổi sáng, nha sĩ Martin Fitzhugh ở Dublin, Ireland, bị bệnh nhân than phiền cái bình kim loại đựng nước súc miệng không được sạch sẽ lắm. Thực ra, người bệnh dùng cái cốc bằng giấy chứ không phải cái bình, nhưng rõ ràng để 1 vật kém vệ sinh trong phòng khám là điều không nên chút nào. 

Sau giờ làm việc, nha sĩ Fitzhugh viết 1 bức thư ngắn cho Brigit, người giúp việc thường đến văn phòng ông 2 lần mỗi tuần để dọn dẹp. Ông viết như sau:

Chị Bridgit thân mến!

Tôi ít khi gặp chị. Nên tôi nghĩ mình phải tranh thủ để cám ơn chị về công việc dọn dẹp rất tốt mà chị làm. Nhân tiện, tôi xin đề nghị thế này: Hiện tại, 2 giờ dọn dẹp, mỗi tuần 2 lần là quá ít, xin chị cứ tùy ý đến làm việc thêm 1 giờ nữa bất cứ lúc nào chị cảm thấy thuận tiện để làm những việc như lau chùi các bình, lọ, cốc... Dĩ nhiên, tôi sẽ trả thêm tiền ngoài giờ cho chị.

"Ngày hôm sau, khi tôi bước vào phòng làm việc", ông Fitzhugh kể, "bàn ghế láng bóng, còn ở phòng răng, mọi thứ - kể cả bình nước đều sạch sẽ, sáng choang và nằm ngay ngắn đúng vị trí của chúng.

Cố gắng này vượt xa những biểu hiện thông thường của chị. Mà chị cũng chẳng làm thêm 1 giờ nào hết. Chị muốn tỏ ra xứng đáng với sự tin cậy, lời khen ngợi của tôi".

Ruth Hopkins, cô giáo dạy lớp 4 ở Brooklyn, New York, phải đương đầu với 1 khó khăn lớn. Năm học này lớp của cô sẽ có Tommy, cậu học trò được xem là bất trị nhất nổi tiếng nhất trường. Thầy giáo lớp 3 của cậu luôn than phiền về cậu. Cậu không chỉ nghịch ngơm theo kiểu thông thường mà còn đánh nhau, trêu chọc bạn gái, ngang ngược với thầy cô. Mọi giáo viên đều nói rằng càng lớn cậu càng tệ hơn. Ưu điể duy nhất của cậu là khả năng tiếp thu nhanh và làm bài tập ở lớp rất nhanh.

Cô Hopkins quyết định đương đầu với "vấn đề Tommy" ngay lập tức. Sau khi chào các học sinh mới, cô khen từng em 1: "Rose à! Chiếc áo của em rất xinh", "Alicia này! Cô nghe nói em vẽ rất đẹp". Khi đến bên cạnh Tommy, cô nhìn thẳng vào mắt cậu và nói: "Tommy! Cô biết em là 1 người có tài lãnh đạo. Cô sẽ nhờ e giúp cô làm cho lớp này thành lớp giỏi nhất khối lớp 4 năm nay, được không?". Cô nhấn mạnh điều này trong những ngày đầu tiên bằng cách khen ngợi Tommy trong mọi việc cậu làm và rằng điều này chứng minh cậu là 1 học trò giỏi như thế nào. Có lời khen và danh dự này, cậu bé 9 tuổi ấy quyết tâm gìn giữ. Và quả thật, cậu đã không làm cô giáo và mọi người thất vọng vào cuối năm học đó. 

Gần như bất cứ người nào trên đời cũng đều như vậy chứ không chỉ là những cậu bé hay cô bé. Một cách đơn giản để đánh thức những đức tính tốt đẹp trong con người mình là tin rằng mình có ít nhất 1 đức tính tốt nào đó. Như thế, dù trên thực tế chúng ta chưa có nó thì sau đó, chúng ta sẽ hành xử như chúng ta đã có đức tính đó vậy.

* Nếu muốn khuyến khích 1 điều gì ở ai đó, bạn hãy làm như điều ấy chính là đặc điểm vượt trội của người đó. Họ nhất định sẽ nỗ lực phi thường để trở nên như thế.
- Dale Carnegie 

* Trong cách đối nhân xử thế, nếu ta đối xử với 1 người như thế nào thì anh ta sẽ trở thành người như thế ấy.
- Joham Wolfgang von Goethe
NGUYÊN TẮC 28:
KHEN NGỢI LÀM NGƯỜI  KHÁC SỐNG XỨNG ĐÁNG VỚI LỜI KHEN ĐÓ.

NGUYÊN TẮC 27 KHUYẾN KHÍCH NGƯỜI KHÁC


Pete Barlow là 1 người bạn cũ của tôi. Anh kiếm sống bằng nghề trình diễn xiếc thú và tạp kỹ. Tôi thích xem Pete huấn luyện những cô câu diễn viên bốn chân ngộ nghĩnh. Tôi để ý thấy rằng mỗi khi 1 con chó đạt được 1 tiến bộ, dù nhỏ, Pete luôn vỗ về khen ngợi và thưởng cho nó 1 miếng gì đó.

Điều này không có gì mới. Những người huấn luyện thú để làm xiếc từ bao thế kỉ nay đều làm thế. Nhưng tôi ngạc nhiên vì sao bao lâu nay chúng ta lại không sử dụng cách đơn giản và hiệu quả này để khuyến khích 1 con người? Tại sao chúng ta không dùng lời khen hay thay cho sự quở trách? Một tiến bộ dù rất nhỏ nhưng nếu được khuyến khích, từng chút 1, từng chút 1, nó sẽ lớn dần và đến lúc hóa ra 1 thành tựu to lớn.

Lời khen như tia nắng mặt trời, nó cần thiết cho muôn loài, trong đó có con người phát triển. Vậy mà hầu hết chúng ta luôn sẵn sàng sử dụng những làn gió lạnh như cắt để phê phán và thường ngần ngại khi tặng người thân của mình những tia nắng ấm áp từ những lời khen tặng. Ngẫm nghĩ kĩ, chúng ta sẽ thấy có những lời khen đã làm thay đổi hẳn cuộc đời của 1 ai đó.

Cách đây nhiều năm, có 1 cậu bé 10 tuổi làm việc trong 1 xưởng máy ở Naples. Cậu khao khát trở thành 1 ca sĩ nhưng ông thầy dạy hát đầu tiên của cậu đã dội 1 gáo nước lạnh vào niềm khao khát này. Ông nói: "Cậu không bao giờ có thể hát được đâu. Cậu chẳng có chất giọng gì hết. Giọng hát của cậu nghe cứ như là tiếng ếch ộp hay ễnh ương kêu". Thế nhưng, may mắn thay cậu bé khi trong đời cậu còn có 1 người mẹ. Người mẹ thương yêu của cậu tuy chỉ là 1 người đàn bà nhà quê nghèo khó nhưng luôn cổ động, khích lệ cậu. Bà luôn âu yếm bảo rằng bà tin cậu có thể hát được và hát hay. Người mẹ ấy sẵn sàng đi chân đất để tiết kiệm tiền cho cậu đi học nhạc. Sự khích lệ của người mẹ không được học hành cao nhưng tràn đầy lòng hy sinh, tình thương và niềm tin tưởng vào con đã làm thay đổi cuộc đời cậu bé. Cậu tên là Enrico Caruso. Say này, cậu đã trở thành ca sĩ hát nhạc kịch vĩ đại và nổi tiếng nhất của thời đại.

Chẳng phải tốn nhiều công sức mới làm cho người khác hạnh phúc hoặc thành công. Nếu bạn biết cách thì chỉ cần 1 lời động viên khích lệ, 1 lời khen đúng lúc cũng có thể tạo nên 1 nguồn động viên lớn lao cho người khác. Có thể, chúng ta sẽ làm được những điều vĩ đại mà chính chúng ta cũng không ngờ đến.

Vào đầu thế kỉ 19, 1 chàng thanh niên ở Luân Đôn có ước mơ cháy bỏng là trở thành nhà văn. Nhưng xem ra, mọi việc đều chống lại niềm khao khát này của cậu. Chưa học đến lớp 5, cha cậu vào tù vì không trả nợ được, nhiều lần cậu nếm trải sâu sắc nỗi khổ nhục của sự đói khát. Cuối cùng, cậu tìm được công việc dán nhãn các loại chai xi đánh giày trong 1 cửa hàng tồi tàn. Đêm đêm, cậu ngủ trong 1 cái kho cùng vợi 2 cậu bé khác. Cậu thiếu tự tin vào khả năng viết lách của mình đến nỗi chỉ dám sáng tác trong cảnh lặng lẽ của đêm đen để không ai biết mà cười cậu. Hết sáng tác này đến sáng tác khác bị các tòa báo và nhà xuất bản từ chối. Tưởng chừng cậu đã tuyệt vọng và phải từ bỏ giã ước mơ văn chương của mình. Thế nhưng trời không phụ lòng người, cuối cùng thành công đã đến khi 1 nhà xuất bản đã đồng ý tác phẩm của cậu và trả cho cậu... 1 si-linh. Niềm vui và tự hào dâng đầy tâm hồn cậu, không phải vì được trả 1 si-linh cho bài viết mà vì được khen tặng. Cậu sung sướng đến nỗi cứ đi lang thang khắp phố phường, nước mắt ràn rụa. Truyện cậu viết được in và xuất bản hẳn hoi. Đó chính là lời khen vả sự thừa nhận tài năng của cậu. Khát vọng sâu thẳm nhất trong bản chất con người cậu là lòng khao khát được đánh giá và công nhận đúng đắn đã được đáp ứng. Nếu không có sự khuyến khích này, hẳn cậu sẽ phải chôn chặt cuộc đời mình trong các xưởng đánh giày đầy chuột. Ngày nay, rất nhiều người trên thế giới biết đến cậu. Tên cậu là Charles Dickens.

Đôi khi, 1 lời khen ngợi, động viên được nói ra đúng lúc có tác động phi thường mà ngay chính bản thân người tạo ra lời khen ấy cũng không ngờ đến.

Một cậu bé khác ở Luân Đôn làm nhân viên trong 1 cửa hàng bán thực phẩm khô. Cậu phải thức dậy lúc 5 giờ sáng dọn dẹp cửa hàng, làm việc vất vả suốt 14 giờ trong ngày. Đây là công việc thuần túy tay chân và cậu ghét nó. Sau 2 năm, cậu không thể nào chịu đựng được nữa. Một buổi sáng thức dậy, không đợi ăn sáng, cậu cuốc bộ 15 dặm đi tìm mẹ, lúc đó đang giúp việc cho 1 gia đình giàu có, để nói lên suy nghĩ của mình. Sau đó, cậu viết 1 bức thư dài cho thầy giáo cũ của cậu, tâm sự rằng mình rất đau khổ, không muốn sống nữa. Người thầy an ủi và khuyến khích cậu, cam đoan rằng cậu thực sự thông minh và thích hợp cho những công việc còn tốt hơn thế. Ông sẵn sàng tìm cho cậu 1 chân giáo viên ở làng.

Người thầy đã thực hiện 1 nghĩa cử cao đẹp cho cậu học trò của mình. Lời động viên đúng lúc của ông thầy đã thay đổi cả tương lai cậu bé. Người thầy này đã góp phần tạo nên 1 nhân tài đặc biệt trong lịch sử văn học Anh. Bởi vì ngay sau đó, cậu bắt đầu viết và nhanh chóng trở thành tác giả của vô số những tác phẩm bán chạy nhất nước Anh, kiếm trên 1 triệu đô-la bằng ngòi bút của mình. Đó là H. G. Wells.

Từ kết quả của nhiều cuộc thí nghiệm, nhà tâm lý học B. F. Skinner kết luận rằng, lời khen luôn luôn khiến cho những hành vi tốt được tăng lên và những hành vi xấu giảm đi.

Trong rất nhiều gia đình, dường như hình thức giao tiếp chính của cha mẹ với con cái là quát mắng và la rầy. Rất nhiều trường hợp con trai trở nên tệ hơn chứ chẳng phải khá hơn chút nào sau mỗi lần bị đối xử như vậy. Các bậc cha mẹ không hiểu rằng điều mà con cái họ thực sự cần là lòng yêu thương và những lời nói chân thành. Lời động viên, khen ngợi đúng lúc hoặc lòng bao dung giúp họ vượt lên những lỗi lầm và nỗ lực cao hơn.

John Ringelspaugh ở Rocky, Bắc Carolina, quyết định sử dụng 1 vài nguyên tắc mà ông đã học được trong lớp của chúng tôi để giải quyết vấn đề này. Ông kể: "Chúng tôi quyết định thử khen ngợi, đánh giá cao chứ không nhắc lại lỗi lầm của con cái. Quả là không dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm sờ sờ trước mắt và cũng khó tìm được điều để khen. Nhưng chúng tôi rất quyết tâm và đã làm được. Qua vài ngày đầu tiên, lỗi lầm thường xuyên của các cháu lâu nay rõ ràng là thưa dần, rồi sau đó mất hẳn. Các cháu càng lúc càng tỏ ra xứng đáng với những lời khen của chúng tôi. Ở chúng đang hình thành ngày càng nhiều những hành vi đúng đắn và dĩ nhiên, còn rất ít chỗ cho hành vi sai trái".

Mọi người đều muốn được khen, nhưng lời khen phải cụ thể, rõ ràng, thể hiện sự chân thành chứ không phải là lời sáo rỗng nghe cho êm tai. Chúng ta đều khao khát được tán thưởng, được thừa nhận, đều sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được như thế. Nhưng không ai muốn sự giả dối và nịnh hót.

Cho phép tôi được nhắc lại: Các nguyên tắc nêu trong quyển sách này sẽ chỉ có tác dụng khi chúng xuất phát từ chính sự chân thành. Tôi không đưa ra những mánh khóe hay thủ thuật để giúp chúng ta ứng xử giả dối. Tôi chỉ thảo luận với các bạn về sự khen ngợi chân thành từ sâu thẳm trái tim. 

Nhà triết học và tâm lý học người Mỹ William James đã nói: "Chúng ta chỉ mới khai thác được 1 phần rất nhỏ những khả năng của mình". Hẳn 1 trong những nguồn lực quý giá nhưng ít được sử dụng nhất là khả năng khen ngợi, nhìn nhận và đánh giá người khác - Một khả năng vốn có thể mang lại sức mạnh to lớn cho chính bạn và những người xung quanh.

* Lời ngọt ngào để khen nhất trong tất cả mọi lời chính là lời khen.
- Xenophon

* Nụ cười ấm áp và 1 cái vỗ vai thân thiện của bạn có thể cứu 1 con người đang bên bờ vực thẳm.

- Camellia Elliot

* Mọi tiềm năng đều nở hoa trong ngợi khen và héo tàn trong chỉ trích. Nếu muốn trở thành nhà lãnh đạo xuất sắc, bạn hãy ghi nhớ điều này.
- Dale Carnegie 
NGUYÊN TẮC 27:
THẬT LÒNG KHEN NGỢI SỰ TIẾN BỘ, DÙ NHỎ NHẤT, Ở NGƯỜI KHÁC.


ĐẮC NHÂN TÂM 26 GIỮ THỂ DIỆN CHO NGƯỜI KHÁC


Cách đây nhiều năm, Công ty General Electric vướng phải 1 vấn đề tế nhị là bãi nhiệm chức lãnh đạo ngành của Charles Steinmetz. Steinmetz là 1 người tài năng bậc nhất của công ty trong lĩnh vực điện nhưng lại kém cỏi trong vai trò lãnh đạo. Công ty ở vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, họ không muốn giữ ông ở vai trò lãnh đạo nhưng không muốn làm mất lòng ông. Steinmetz hết sức cần thiết đối với công ty và lại là người rất nhạy cảm. Cuối cùng, người ta nghĩ ra 1 danh hiệu mới cho ông: Kỹ sư cố vấn của công ty. Đó là danh hiệu mới cho công việc cũ. Sau đó, công ty để 1 người khác giữ vị trí lãnh đạo. Steinmetz rất hài lòng.

Các lãnh đạo của công ty đã đối xử khéo léo với "ngôi sao" rất nhạy cảm này. Họ đã thực hiên 1 cuộc chuyển giao quyền lực mà không gây ầm ĩ bằng cách giữ thể diện cho Steinmetz.

Giữ thể diện cho người khác là 1 điều hết sức quan trọng. Thế mà ít khi chúng ta để tâm tới. Chúng ta cứ tùy tiện quát nạt, phê phán, chỉ trích, đe dọa kẻ khác trước đám đông mà không hề kể gì đến lòng tự trọng mà ai cũng có. Thậm chí nhiều khi chúng ta còn còn cố tình xúc phạm người khác, cố bới móc lỗi lầm của ai đó. Chỉ cần suy nghĩ vài phút, với vài lời nói ân cần, thông cảm là chúng ta đã tránh được việc làm tổn thương người khác và cũng là tránh làm thương tổn chính nhân cách của mình. Song, đáng tiếc thay đa số chúng ta lại thích quát nạt hơn là bày tỏ sự tôn trọng người khác.

Trong 1 buổi huấn luyện của chúng tôi, 2 học viên tranh luận về những hệ quả tiêu cực của việc tìm khuyết điểm so với những kết quả tích cực từ việc giữ thể diện cho người khác. Fred Clark ở Harrisburg, Pennysulvania, kể về 1 biến cố xảy ra tại công ty ông:

"Trong buổi họp, vị phó chủ tịch đã đặt 1 câu hỏi trực diện cho 1 quản đốc sản xuất. Cách nói của ông ấy đầy tính gây hấn và cốt ý chỉ ra sai lầm của người quản đốc. Không muốn bị mất mặt trước các đồng nghiệp, viên quản đốc đã lảng tránh câu trả lời. Điều này đã khiến cho ông phó chủ tịch mất bình tĩnh, to tiếng vời người quản đốc và bảo rằng anh ta nói dối. Mọi quan hệ công việc tốt đẹp từng có trước cuộc va chạm này đều bị đổ vỡ trong vài giây phút ngắn ngũi đó. Từ ngày ấy trở đi, người quản đốc vốn giỏi giang đó đã trở nên vô dụng với công ty chúng tôi. Vài tháng sau, anh rời khỏi công ty và sang đầu quân cho 1 công ty đối thủ. Ở đấy, anh trở thành 1 nhân viên xuất sắc".

Anna Mazzone, 1 học viên khác, cũng kể lại 1 biến cố tương tự nhưng cách xử lý hoàn toàn khác nên dẫn đến kết quả ngược lại. Bà Mazzone, hiện là 1 chuyên gia tiếp thị của 1 công ty thực phẩm đóng hộp, lúc mới vào nghề được giao công việc chuyên môn đầu tiên là triển khai kế hoạch kiểm tra và tiếp thị 1 sản phẩm mới. Nhưng bà đã phạm 1 sai lầm nghiêm trọng và toàn bộ thí nghiệm phải làm lại trong khi đã tới buổi họp báo cáo, đnế nổi không kịp trình bày sự việc với sếp mình. "Khi tôi được gọi đến để đọc bào cáo, tôi sợ điếng người. Tôi đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng tôi quyết sẽ không khóc và quyết không đê những người kia nói rằng phụ nữ không thích hợp làm công tác quản lí bởi vì quá nhạy cảm. Tôi báo cáo ngắn gọn và khẳng định rằng do có sơ suất nên tôi sẽ nghiên cứu lại toàn bộ dự án này trước cuộc họp tới. Tôi ngồi xuống, chờ đợi ông sếp của tôi nổi trận lôi đình. Thật không ngờ, ông ấy lại cảm ơn tôi về công việc khó khăn mà tôi đảm nhiệm. Ông cam đoan trước mặt các đồng nghiệp của tôi rằng ông tín nhiệm tôi và biết tôi đã làm hết sức mình. Ông còn nói rằng tôi thất bại là do thiều kinh nghiệm chứ không phải thiếu khả năng. Hôm ấy, tôi rời khỏi cuộc họp với lòng quyết tâm cao độ và tự hứa rằng sẽ không bao giờ để sếp của tôi phải thất vọng về mình 1 lần nữa."

Ông sếp của Anna đã không chỉ trích bà khi bà làm sai mà vượt lên trên sự phản xét để cư xử rộng lượng, vị tha. Và Anna hoàn toàn cảm nhận được điều ấy nên sẽ nỗ lực hết sức mình để làm thật tốt trong những lần sau cho xứng đáng với niềm tin cậy và thể diện mà sếp của mình đã giữ gìn và trao tặng bà.

* Tôi không có quyền làm giảm giá trị 1 người trong chính mắt người ấy. Điều quan trọng không phải là tôi nghĩ gì về anh ta mà là anh ta nghĩ gì về chính mình. Làm thương tổn phẩm giá con người là 1 tội ác.
- Antoine de Saint Exupery 
NGUYÊN TẮC 26:
BIẾT GIỮ THỂ DIỆN CHO NGƯỜI KHÁC

ĐẮC NHÂN TÂM 25 GỢI Ý THAY VÌ RA LỆNH


Tôi từng có dịp ăn trưa với cô Ida Tarbell, 1 tác giả chuyên viết tiểu sử những nhân vật nổi tiếng ở Mỹ. Nhân thảo luận về chủ để làm cách nào để đối xử tôi với mọi người, cô kể chuyện về Owen D. Young, nhân vật trong cuốn tiểu sử cô đang viết. Một nhân viên của Young kể với Ida rằng suốt 3 năm làm việc cùng ông Young, chưa bao giờ anh nghe ông ra mệnh lệnh trực tiếp cho bất kỳ ai mà chỉ đưa ra những gợi ý. Chẳng hạn, Owen D. Young không bao giờ nói "Hãy làm việc này" hay "Đừng làm điều kia". Nhưng ông thường dùng những câu như: "Có lẽ anh sẽ muốn xem xét lại vấn đề này" hay "Anh thấy làm thế có được không?". Ông thường hỏi người thư kí sau khi đọc xong 1 bức thư đánh máy: "Cô nghĩ như thế nào?" hay "Có lẽ chúng ta viết theo cách này sẽ tốt hơn". Bao giờ ông cũng dành cho người khác cơ hội để nâng cao khả năng làm việc và tự rút kinh nghiệm qua những sai lầm của mình. Cách nói như thế khiến nhân viên cảm thấy mình được quan tâm, tôn trọng từ đó sẽ dẫn tới việc dễ dàng nhận lỗi và tích cực hợp tác.

Dù có mục đích đúng nhưng 1 mệnh lệnh gay gắt có thể gây ra sự căm tức kéo dài. Dan Santarelli, 1 giáo viên tại 1 trường dạy nghề ở Wyoming, Pennsylvania, kể rằng có lần 1 học viên đã đậu xe chặn kín lối vào phòng học của trường. Một giáo viên đã xông vô lớp đó và giận dữ hỏi: "Chiếc xe của ai đang chặn lối đi?". Khi chủ chiếc xe hơi đó đáp lại thì người giáo viên này quát lên: "Hãy mang nó biến đi, nếu không tôi sẽ cho móc xích lôi nó ra bãi rác ngay lập tức!". Dĩ nhiên là học viên kia biết mình sai bởi vì không được phép đậu xe ở đấy. Nhưng từ ngày hôm đó trở đi, không những học viên kia bất bình với hành động của giáo viên ấy, mà tất cả học viên trong lớp cũng đều cảm thấy bất bình và không còn muốn hợp tác nữa. Nếu như giáo viên ấy hỏi 1 cách thân mật: "Xe của ai ở lối đi thế?" rồi gợi ý rằng nếu chiêc xe này đậu ở nơi khác thì xe cộ ở trường có thể ra vào dễ dàng hơn... tất nhiên học viên đó sẽ vui lòng chuyển chiếc xe đi, còn ông ta cũng như cả lớp đều không phải bị khó chịu và bất bình. Người giáo viên ấy không hiểu lời nói nhẹ nhàng có sức mạnh gấp nghìn lần so với mệnh lệnh quát tháo.

Ra lệnh bằng cách đặt câu hỏi là tạo điều kiện cho người nhận lệnh được cùng đưa ra quyết định. Và 1 khi họ tham gia ra quyết định, họ sẽ chủ động thực hiện quyết định ấy 1 cách sáng tạo và tích cực nhất.

Ian Macdonald ở Johannesburg, Nam Phi, giám đốc 1 nhà máy nhỏ chuyên sản xuất phụ tùng cơ khí, có cơ hội nhận 1 đơn đặt hàng rất lớn. Tuy nhiên, ông ngần ngại chưa dám nhận vì lo không đủ khả năng hoàn thành đúng thời hạn hợp đồng. Thế là ông tập hợp tất cả công nhân lại, giải thích rõ ràng về tình hình hiện tại cho họ biết và thành thật nhìn nhận rằng đơn đặt hàng này quan trọng như thế nào đối với công ty cũng như đối với họ. Sau đó, ông đưa ra những câu hỏi:

-  Chúng ta cần làm gì để giải quyết đơn đặt hàng này?

- Ai có sáng kiến gì gia tăng năng suất để có thể thực hiện hợp đồng này?

- Có cách nào để tận dụng giờ làm việc và phân công lao động hợp lý, hiệu quả hơn không?

Các nhân viên tích cực đưa ra nhiều ý kiến và thể hiện quyết tâm nhận lấy đơn đặt hàng. Như vậy là chính họ đã quyết định hợp đồng, chính họ đã quyết định nên làm thế nào và họ đã hoàn thành hợp đồng đó. Giả sử, Ian làm ngược lại, chỉ đùng đùng ra lệnh cho các công nhân làm ngày làm đêm theo ý chí chủ quan của mình mà bất chấp phản ứng của công nhân thì có lẽ ông sẽ chẳng bao giờ đạt được điều mình mong muốn.

* Cố gắng đừng làm người khác bị tổn thương, dù là chỉ là 1 câu nói đùa.
- Publilius Syrus 
NGUYÊN TẮC 25:
GỢI Ý, THAY VÌ RA LỆNH.